Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Cô Dâu Báo Thù: Âm Mưu Trong Đêm Tân Hôn
Ngày mai là đám cưới của tôi và Tần Diệc Chu.
Tôi đang soi mình trong gương để thử váy cưới thì đột nhiên trước mắt hiện lên mấy dòng bình luận:
[Nữ chính mau chạy đi! Tần Diệc Chu cưới cô là để trả thù cho em gái kế của cô!]
[Trong ngăn kéo tủ đầu giường của anh ta có bệnh án và lọ thuốc ngủ của em gái cô!]
[Cảnh báo ngược tâm: Video tổng hợp ngoại tình của cô sẽ được phát trong hôn lễ!]
SAU KHI TRÙNG SINH, TA HUỶ BỎ HÔN ƯỚC THỦA NHỎ
Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên ta làm là đi tìm Bạch Phụ.
Ta ném thẳng cho hắn một tin lớn:
“Bạch đại ca, huynh đi tìm phụ thân ta cầu hôn có được không?”
Bạch Phụ vốn thật thà ngây ra một lúc, rồi bị tin tức ấy nổ tung đến mức lộ ra tám cái răng lớn:
“Trời đất ơi! Còn có chuyện tốt như thế sao?”
Chưa kịp để ta nói rõ đầu đuôi, người luôn điềm tĩnh như hắn đã co giò chạy thẳng về nhà ta.
May mà… hắn chịu.
Ta đưa tay lau khóe mắt.
Từ nay về sau, ta không cần phải chịu những uất ức của kiếp trước nữa.
CẢ PHỦ 108 NGƯỜI ĐỀU TRỌNG SINH RỒI
Hoa khôi Thẩm Oánh đến phủ Công chúa vào ngày hôm đó, cả phủ chìm trong một sự im lặng đến đáng sợ.
Từ Phụ mẫu, ca ca cho đến tì nữ, gia nhân. Mỗi một người đều đang nghiến răng ken két, chôn giấu hận thù, ánh mắt nhìn nàng ta chẳng khác nào sói nhìn thấy con mồi.
Đại ca của ta bước tới, mặt nở nụ cười nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa hàn quang lạnh lẽo:
"Thẩm Oánh cô nương chịu hạ cố đến phủ Công chúa, thật là tốt quá!"
Đúng vậy, tốt quá rồi!
Một trăm linh tám mạng người của phủ Công chúa thảm chết ở kiếp trước. Cuối cùng, cũng đợi được ngươi rồi!
Mệnh Tiện Cốt
Bà nội nói rằng mẹ mang số kiếp “tiện cốt”, càng bị hành hạ thì gia đình càng hưng thịnh.
Trong lúc say xỉn, bố đã đập vỡ chai rượu lên đầu mẹ. Thế mà hôm sau đi đánh bài, ông lại thắng được cả chục nghìn tệ.
Bà nội véo mẹ đến mức tím tái khắp người, vừa quay đầu đi đã được ông già nhà bên theo đuổi điên cuồng.
Đêm trước kỳ thi đại học, chị gái cứ do dự mãi nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi sự cám dỗ, dùng kim châm khắp người mẹ suốt cả một đêm.
Đổi lại tiếng gào thét thảm thiết của mẹ là tấm vé đỗ vào trường đại học top đầu cho người chị vốn chỉ có học lực hạng trung.
Sau khi ngược đãi mẹ, tất cả mọi người đều đạt được ước nguyện.
Họ không coi mẹ là con người, dùng lý lẽ hùng hồn nói rằng mẹ là mệnh tiện cốt, sinh ra là để chịu đòn roi, chà đạp.
Chỉ có tôi nhẹ nhàng thổi vào vết thương của mẹ, bôi thuốc cho bà, cầu mong bà vô bệnh vô tai.
Cũng chỉ mình tôi biết rằng mẹ không mang mệnh tiện cốt, cũng chẳng phải là con người.
Mỗi trận đòn họ giáng xuống người mẹ thì một phần tuổi thọ tương ứng của họ cũng theo đó mà bị hút đi.
Còn chút vận may kia, chẳng qua chỉ là mồi nhử để mẹ hút lấy mạng sống của họ mà thôi.
MƯỢN DAO
Công công và bà bà nhất quyết muốn gả đứa con gái mười bốn tuổi của ta, cho một tên ăn chơi đã đánh chết ba đời thê tử.
Phu quân phản đối, liền bị áp dụng gia pháp, còn bị ngự sử đàn hặc tội bất hiếu.
Đứa con trai đang theo học ở Quốc Tử Giám cũng bị lệnh gọi về nhà, đóng cửa tự kiểm điểm.
Ta quỳ chép 《Hiếu Kinh》 đến mức ngất xỉu.
Tỉnh lại liền nghe con gái vừa khóc vừa nói: “Con gả.”
Công công cười lạnh: “Biết điều sớm thế này, hà tất phải liên lụy cả nhà?”
Ta rũ mắt xuống.
Giờ đây chỉ còn có thể mượn danh “thủ tang” để kéo dài hôn kỳ.
Vậy thì… công công và bà bà, ai sẽ chết trước đây?
TA CÓ KHẢ NĂNG ĐỌC SUY NGHĨ CỦA HOÀNG THƯỢNG
Ta vô tình nghe được tiếng lòng của hoàng thượng.
Khi những người khác tâng bốc nhau, hắn: 【 Ngu xuẩn! Bị cắm cho cặp sừng dài tám mét rồi còn xưng huynh gọi đệ với hắn! 】
Khi phê tấu chương, hắn: 【 Phục rồi, đô đốc có thực sự ổn không vậy? Ngày nào cũng hỏi trẫm có ăn xoài không, trẫm không ăn xoài, trẫm dị ứng với xoài! 】
Trên long sàng, hắn: 【 Hôm nay trẫm cố ý mặc áo trong có thêu bé rồng, chờ chút nữa cởi ra nhất định hoàng hậu sẽ thích! Hí hí ~】
Ta:...đừng xà lơ nữa!
Thải Thải
Lên kinh tìm vị hôn phu, trước khi chính thức bước chân đến cửa, ta đã dò hỏi kỹ càng về nhân phẩm của hắn.
Nghe nói hắn có một thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ, cùng một cô nương tương tư đã lâu.
Chuyện tình giữa ba người truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, lúc ấy ta liền biết, hôn sự này không thể tiếp tục nữa.
Vì vậy, ta dùng hôn thư đổi lấy một lời hứa từ Hầu phu nhân:
Ta nguyện ý chủ động từ hôn, chỉ mong Hầu phủ thương tình ta là cô nương mồ côi, sống nơi kinh thành chẳng dễ dàng, có thể nuôi dưỡng ta như con gái trong phủ vài năm. Đợi đến khi ta mười sáu tuổi, tự khắc sẽ rời đi.
Hầu phu nhân đã gật đầu đáp ứng.
Từ đó, ăn ở của ta đều trong Hầu phủ, học cùng khuê nữ nhà họ, đọc sách, luyện chữ, học lễ nghi, đối nhân xử thế.
Thế nhưng thế tử Hầu phủ, Tạ Như Quyết, lại chẳng tin lòng ta.
Khi ta đọc sách, hắn nói dẫu ta học đến mấy, hắn cũng không thích hạng đầu óc gỗ mục như ta.
Khi ta học cưỡi ngựa bắn cung, hắn cười giễu ta rằng thà học múa còn hơn, sau này mới có thể lấy lòng phu quân.
Khi ta học tính toán sổ sách, hắn lại trêu chọc với người khác, nói rằng tài sản Hầu phủ sau này tuyệt đối không để lọt vào tay ta.
Thế nhưng, khi có người đến cầu thân, hắn lại đuổi thẳng ra ngoài, nói rằng sinh tử của ta đều là chuyện của nhà họ Tạ.
Song cuối cùng, ta vẫn rời khỏi Hầu phủ.
Còn hắn, chỉ có thể sắc mặt xám xịt mà trơ mắt nhìn, ngay cả ngăn cản cũng không thể.
Bởi lần này, người đến đón ta chính là mang theo thánh chỉ.
Bố ruột coi tôi là đồ thừa, bố dượng lại cưng tôi như công chúa
Thầy bói nói tôi bát tự vượng, mệnh mang tài vận.
Bố ruột tôi không tin, còn tỏ vẻ khinh thường: “Có ích gì chứ, chỉ là con gái thôi!”
Thế là ông ta ly hôn với mẹ tôi, lao thẳng vào vòng tay tiểu tam.
Sau này, bố dượng tôi làm ăn ngày càng phát đạt, đi xe sang, ở biệt thự, thậm chí còn có cả máy bay riêng.
Còn bố ruột tôi thì sa sút thảm hại, nghèo túng, lại sinh thêm ba đứa “con gái”.
Trong đó có hai đứa thậm chí còn không phải con ruột của ông ta.
Người xung quanh chỉ trỏ, bàn tán: “Ông ta đúng là đồ ngốc. Không cần con gái ruột mang mệnh kim đản, lại đi nuôi con cho người khác hơn chục năm. Báo ứng cả thôi!”
P/S: Nếu các tình yêu thấy hay, hãy ghé qua page của mình để đọc thêm các bộ truyện hấp dẫn khác và ủng hộ mình nhé. Cảm ơn mọi người rất nhiều, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
Phu Quân Của Ta Là Nam Chính Trong Thoại Bản Nam Tần
Ai ai cũng nói ta gả được người phu quân tốt, ta nhìn nhìn người đàn ông thật thà chất phác bên cạnh này, vừa ăn sáu bát cơm vào bữa tối, giờ đang ngáy o o, tay còn vươn qua đòi ôm một cái.
Lại nghĩ đến biểu muội trà xanh, thanh mai trúc mã bạch liên hoa trong sách, còn cả một đám các thể loại mỹ nhân gặp nạn đang chờ chàng ta giúp đỡ, cuối cùng tất cả chung sống hòa thuận vui vẻ, là ta lại thấy lửa giận bùng lên.
Ai mà ngờ được người chồng vạm vỡ thật thà này của ta lại là nam chính trong truyện nam tần cơ chứ.
Còn ta chính là người vợ kết tóc tào khang đoản mệnh vì bạo bệnh ngay từ chương đầu tiên của sách.
Rõ ràng ta đang khỏe mạnh thế này, đây không phải là đang trù ẻo ta sao.
Ôm cái gì mà ôm, lăn xuống đất mà ngủ đi....
SAU KHI PHU QUÂN CHO TA UỐNG BẤT TỬ DƯỢC
GIỚI THIỆU:
Phu quân tìm được Bất Tử Dược, liền lựa chọn đem cho ta uống.
Ta vì báo ân, lang bạt trong trường hà thời gian, tìm kiếm từng kiếp chuyển thế của hắn.
Kiếp thứ nhất, hắn là thư sinh nghèo khổ. Ta đưa bạc cho hắn lên kinh ứng thí, thay hắn chăm sóc mẫu thân bệnh nặng.
Thế nhưng khi hắn công thành danh toại, lại cưới nữ nhi tể tướng, để ta uổng công chờ đợi suốt mười năm.
Kiếp thứ hai, hắn là bách phu trưởng trong quân. Khi địch quân xâm lấn, ta liều mình bảo toàn tính mạng cho hắn, thay hắn giết địch.
Vậy mà hắn lại dùng chiến công chồng chất cầu hôn công chúa, giam ta trong mật lao tối tăm không thấy ánh trời, ngày ngày tra tấn.
……
Ta phiêu bạt giữa nhân thế, lòng hoang mang vô định, song không dám quên ân tình năm xưa hắn ban thuốc, vẫn tiếp tục tìm kiếm chuyển thế của hắn trong hồng trần.
Mãi cho đến khi ta gặp được phương trượng quốc tự.
Ông nói với ta:
“Bất Tử Dược vốn sinh ra thành đôi.
Một viên khiến thân xác bất tử, vĩnh tồn nơi thế gian.
Một viên khiến linh hồn bất diệt, mang theo ký ức của từng kiếp mà luân hồi chuyển sinh.”