Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
TRẦN VÃN KIỀU
Ta trọng sinh vào đúng ngày cùng đường muội xuất giá.
Lần này, ta không còn sửa lại chuyện lên nhầm hoa kiệu, mà thuận theo sai lầm ấy.
Kiếp trước, Thái tử một lòng hướng về đường muội, hận ta chiếm lấy vị trí Thái tử phi. Khi ta mang thai sáu tháng, hắn hãm hại để ta bị sơn phỉ bắt đi, một xác hai mạng.
Kiếp này, ta để cho hai người bọn họ được toại nguyện.
Thái tử đâu phải hoàng tử duy nhất.
Cũng chưa chắc có thể thắng đến cuối cùng.
Ta là quân sư ẩn sau lưng phụ thân và huynh trưởng. Ta có thể khiến bọn họ một bước lên mây, cũng có thể nâng đỡ một vị tân trữ quân.
Ta gả cho ai, kẻ đó mới là người chiến thắng.
Đêm đại hôn, tân phu quân lạnh lùng nói:
“Đừng lại gần ta.”
Về sau, ta co rúm trong chiếc áo choàng lớn của hắn, run rẩy nói:
“Chàng… đừng tới gần ta!”
...
SỦNG THIẾP DIỆT THÊ, TA DẪM NÁT VƯƠNG PHỦ
“Vương gia, ba trăm trượng đã đánh xong, xương cốt Vương phi đã nát quá nửa, người xem…”
Ta nằm sấp trong vũng máu, nghe thị vệ thân cận run rẩy bẩm báo.
Mà phu quân của ta, Tĩnh An Vương Tiêu Cảnh Diễm, đang ôm ái thiếp hắn sủng ái nhất, không kiên nhẫn phẩy tay:
“Chút trừng phạt nhỏ, chưa chết được. Kéo đến từ đường, để nàng ta tự kiểm điểm cho tốt!”
Ta nghe những lời ấy, lại khẽ bật cười.
Tiêu Cảnh Diễm, ngươi đã vô tình, thì đừng trách ta vô nghĩa.
Ta dùng chút khí lực cuối cùng, nói với nha hoàn bên cạnh:
“Đi, truyền tin cho phụ thân ta. Nói rằng, ta muốn về nhà.”
TRÌ NAM TUYẾT TẪN
Trúc mã cùng ta bàn chuyện hôn nhân, từng vì một phút nông nổi mà sửa đi bát tự trên tờ canh thiếp của ta.
Vì thế, đại sư phê mệnh:
“Nữ tử này là Thiên Sát Cô Tinh, khắc chồng khắc con, không nên xuất giá.”
Ta mất hôn sự, cũng mất cả danh tiếng.
Hắn tự biết hổ thẹn, không mặt mũi nào gặp ta, liền rời kinh đi về phương Bắc. Ba năm sau mới hồi kinh, thừa nhận sai lầm năm ấy.
“Xin lỗi.”
“Năm đó ta chỉ muốn thay tỷ tỷ nàng trút giận, nào ngờ lại đẩy nàng đến bước này.”
“Ta vẫn nguyện cưới nàng.”
Hắn không hề hay biết.
Hoàng hậu có một hoàng tử nuôi ngoài cung, mệnh cách hung ác, lại vừa vặn tương hợp với ta.
Ta đã sớm xuất giá rồi.
TRIÊU NHAN
GIỚI THIỆU:
Ta làm hoàng hậu suốt ba mươi năm.
Lúc sinh thời, Thái tử hiếu thuận, Hoàng thượng kính trọng.
Dẫu hậu cung ba nghìn phi tần, cũng không ai vượt qua ta.
Chỉ là không ngờ, sau khi chết đi, quỷ sai đến ghi danh tạo sổ, lại nói ta là cô hồn vô danh.
“Không đúng! Ta là hoàng hậu Đại Lương triều, có danh có tính, sao lại thành cô hồn dã quỷ?”
Quỷ sai lật sổ, nói:
“Trong hoàng lăng, người nằm kia là hoàng hậu Đại Lương tên Hứa Phất Y, còn ngươi nói mình tên Lan Triêu Nhan.”
Sai rồi, Hứa Phất Y là dưỡng tỷ của ta, đã sớm xuất gia làm ni.
Hắn cho ta xem cảnh ngày ta hạ táng.
Hoàng thượng vứt thi thể ta sang một bên, lại đưa Hứa Phất Y vào trong.
Thái tử nói:
“Phụ hoàng, nếu có kiếp sau, nhi thần thà nhận Hứa di làm mẫu hậu, chứ không muốn một người mẫu hậu béo như lợn.”
Ta tức đến mức tại chỗ ngất lịm.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã trùng sinh vào ngày sinh thần mười tuổi của con trai, khi Hoàng thượng vừa sai người đến nhận thân.
Nó nhìn mâm cơm ta đích thân nấu, vừa định bĩu môi.
Ta liền nói:
“Ăn xong bữa này thì mau đi tìm phụ thân ngươi đi, ta cũng không đủ ăn nữa, thật sự nuôi không nổi ngươi.”
SÁT THỦ CŨNG KHÔNG LẠNH LÙNG ĐẾN THẾ!
Mất trí nhớ suốt ba năm, cuối cùng ta cũng khôi phục lại ký ức.
Nghe hàng xóm láng giềng khen ngợi phu quân của ta dịu dàng, ôn hòa, ta không khỏi đỏ mặt, tim đập nhanh.
Ta đã thành thân rồi sao?
Thành thân với ai?
Ta đẩy cửa bước vào nhà, chỉ thấy trong viện có một nam nhân tuấn mỹ đứng đó. Vừa nhìn thấy ta, hắn liền nở nụ cười rạng rỡ.
“Nương tử, nàng về rồi!”
Ta cứng đờ tại chỗ, sau lưng chợt dâng lên một luồng hàn ý lạnh buốt.
Ta nhớ rõ, ba năm trước, ta bị người ám sát, rơi xuống vực sâu.
Mà kẻ đang đứng trước mắt ta đây… chính là sát thủ năm ấy đã ra tay giết ta!
...
Tượng năm đầu
Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, đã xăm qua hàng vạn hình xăm, nhưng chưa từng gặp kiểu nào như thế này.
Một tượng thần năm đầu kỳ dị lại được xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người trả tiền để tôi xăm chính là thái tử gia trong giới Kinh thành.
“Hình và nguyên liệu đều dùng của tôi, cậu chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.”
Anh ta đặt một tấm séc năm vạn trước mặt tôi.
Tôi không kìm được lộ vẻ vui mừng, vội gật đầu: “Ngài yên tâm, đảm bảo không sai một chút nào.”
“Xong việc còn có thêm năm vạn. Đừng hỏi nhiều, nhớ kỹ, miệng không kín thì mạng không dài.”
Bàn tay trắng nõn của anh ta vỗ nhẹ lên tay tôi đang nắm tấm séc.
Tôi sững lại, gượng cười cứng đờ, ngẩng đầu lên thì vừa hay chạm phải ánh mắt dưới vẻ ôn hòa của thái tử gia lại ẩn chứa sát ý lạnh như mùa đông.
Sa Ngã Sâu Sắc
Sau khi tôi tự bỏ thuốc cho mình rồi lao vào lòng anh trai nuôi, nhưng anh ấy vẫn không hề dao động.
Tôi nhìn thấy những dòng bình luận bay qua:
【Cười chết mất, nếu đổi thành nữ chính thì sớm đã bị nhét thành bánh su kem rồi.】
【Nữ phụ lần sau cứ bỏ thuốc cho nam chính đi, như vậy… nam chính có thể “bùm bùm bùm” nữ chính rồi.】
【Rõ ràng có số mệnh công chúa xinh đẹp, lại cứ cố tranh đàn ông với nữ chính, đáng đời cuối cùng phá sản lại còn bị hủy dung.】
Tôi sợ đến mức trước mắt tối sầm.
Quay đầu liền tìm một người bạn trai.
Nhưng về sau, Tạ Kỳ Sâm lại bóp lấy eo tôi, ép tôi trước gương.
Đôi môi anh ánh lên vẻ ướt át, giọng khàn thấp nói:
“Ngoan nào, mấy tên đàn ông hoang bên ngoài có biết hầu hạ em như tôi không?”
Kế Hoạch Tránh Xa Nam Nữ Chính.
Sau khi tôi bỏ thuốc cho Thái tử gia của giới kinh thành, liền báo tin cho thanh mai trúc mã, bảo anh ta dẫn theo công chúa lớn của giới kinh thành tới bắt gian.
Trước mắt tôi bỗng xuất hiện vài dòng đạn mạc.
【Nữ phụ độc ác và thanh mai của cô ta đúng là hai kẻ ngốc, thật sự cho rằng Thái tử gia trúng thuốc sao? Ly nước đã bị đổi từ lâu rồi!】
【Nam nữ chính chỉ cần cãi nhau một chút, hai người này liền thừa cơ chen vào, đúng là nước bẩn gặp mùi hôi.】
【Không sao đâu, chỉ là một mắt xích trong trò play của nam nữ chính thôi, chỉ cần nữ chính tới bắt gian, phát hiện nam chính căn bản không trúng thuốc, chỉ là muốn thử lòng nữ phụ trà xanh này, vậy là có thể hoàn toàn đi đến he rồi.】
【Chỉ có điều nữ phụ và thanh mai của cô ta, cuối cùng sẽ bị ném ra biển khơi cho cá mập ăn thôi!】
Tôi rùng mình một cái.
Tránh khỏi đôi môi nóng bỏng của Thẩm Vụ.
“Thẩm tổng! Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!”
Kế Hoạch Tránh Xa Nam Nữ Chính.
Sau khi tôi bỏ thuốc cho Thái tử gia của giới kinh thành, liền báo tin cho thanh mai trúc mã, bảo anh ta dẫn theo công chúa lớn của giới kinh thành tới bắt gian.
Trước mắt tôi bỗng xuất hiện vài dòng đạn mạc.
【Nữ phụ độc ác và thanh mai của cô ta đúng là hai kẻ ngốc, thật sự cho rằng Thái tử gia trúng thuốc sao? Ly nước đã bị đổi từ lâu rồi!】
【Nam nữ chính chỉ cần cãi nhau một chút, hai người này liền thừa cơ chen vào, đúng là nước bẩn gặp mùi hôi.】
【Không sao đâu, chỉ là một mắt xích trong trò play của nam nữ chính thôi, chỉ cần nữ chính tới bắt gian, phát hiện nam chính căn bản không trúng thuốc, chỉ là muốn thử lòng nữ phụ trà xanh này, vậy là có thể hoàn toàn đi đến he rồi.】
【Chỉ có điều nữ phụ và thanh mai của cô ta, cuối cùng sẽ bị ném ra biển khơi cho cá mập ăn thôi!】
Tôi rùng mình một cái.
Tránh khỏi đôi môi nóng bỏng của Thẩm Vụ.
“Thẩm tổng! Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé!”
ĐÍCH NỮ CẢI MỆNH
GIỚI THIỆU:
Kiếp trước, ta và thứ muội cùng rơi xuống nước.
Thế tử Ninh Viễn Hầu – Vệ Cư An – cứu ta lên bờ, còn thứ muội thì không may chết đuối.
Phụ thân vì báo đáp ân cứu mạng của Vệ Cư An, đem ta hạ giá gả cho hắn làm thê tử.
Sau khi thành hôn năm năm, Vệ Cư An kế thừa tước vị, nhưng lại hoàn toàn đổi khác.
Hắn vu cáo cha ta thông đồng với địch quốc, hại Giang gia ta bị tru diệt toàn môn.
Còn ta, bị chính tay hắn rạch nát yết hầu.
Đến lúc sắp chết, ta mới nghe hắn nói: người hắn yêu, từ đầu đến cuối, là thứ muội của ta.
Hắn nói, ngày đó nếu không phải ta cố ý rơi xuống nước, phá hỏng kế hoạch, thì hắn đã sớm cùng thứ muội song túc song phi.
Nay thứ muội đã chết, hắn muốn cả Giang gia ta chôn cùng nàng ta.
Nhưng hắn đâu biết, ngày ấy ta bị người hãm hại rơi xuống nước, căn bản không hề hay biết kế hoạch giữa hắn và thứ muội.
Trùng sinh trở lại ngày rơi xuống nước, vừa nghe một tiếng kinh hô, ta lập tức quyết đoán—
đạp Ninh Viễn Hầu phu nhân xuống ao.
Lần này không có ta, ta thật muốn xem thử— Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội trước, hay cứu chính mẫu thân ruột của hắn trước đây?