Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
NHẬP VAI THÌ DỄ THOÁT VAI MỚI KHÓ
Khi phim đóng máy, tôi mới nhận ra mình không thể thoát vai.
Thế là, tôi xin công ty nghỉ phép, bẻ sim điện thoại rồi chạy trốn đến một thành phố nhỏ ven biển để “cai nghiện”.
Bản chất tôi là một người khá dũng cảm, nhưng lại không dám thổ lộ với anh ấy.
Có hai lý do.
Thứ nhất, tôi là diễn viên hạng bét, còn anh ấy là ngôi sao hạng A.
Thứ hai, tôi là đàn ông, và anh ấy cũng vậy.
PHẢN DIỆN ĐỪNG QUẬY NỮA , SƯ TÔN KÊU NGƯỜI VỀ LÀM RUỘNG
Vào ngày thứ hai sau khi xuyên không thành một sư tôn pháo hôi, tôi đã mất liên lạc với hệ thống.
Mãi cho đến hơn mười năm sau.
Nó mới xuất hiện trước mặt tôi và nói:
【Sau này người sẽ nhận bốn đồ đệ khá quan trọng.】
【Một là đan tu chuyên luyện độc hại người, một là kiếm tu hủy thiên diệt địa, một là hồ tộc yêu tu chuyên ăn t i m g a n người, và một người đáng sợ nhất, giỏi tâm kế, là hoàng tử phản diện sẽ khiến cho toàn bộ môn phái của ngươi bị diệt vong.】
【Hệ thống của ta gặp sự cố, nên đã đến muộn một chút, ngươi chắc là vẫn chưa nhận đồ đệ nào đâu nhỉ?】
Tôi gãi gãi đầu, có chút hoang mang.
Tôi chỉ tay về phía sau, chỗ người đồ đệ đang dùng lò luyện đan để bào chế thuốc trừ sâu, người đồ đệ lấy bản mệnh kiếm ra đập tỏi nấu cơm, và người đồ đệ hóa thành hình cáo bắt gà trêu chó.
「Ngươi nói bọn họ đó hả?」
Ván Cờ Định Mệnh
Triệu Hoa Hoa – một cô gái mồ côi, xuất thân nghèo khó, tưởng chừng sẽ mãi sống cuộc đời tầm thường. Thế nhưng, số phận lại xô đẩy cô bước vào thương trường khốc liệt, nơi quyền lực, tiền bạc và âm mưu đan xen.
Cô từng yêu Trần Thừa Hạo – người đàn ông tài phiệt lạnh lùng nhưng mang trái tim ấm áp. Thế nhưng, tình yêu ấy lại bị chia cắt bởi sự xuất hiện của Từ Lạc Tâm – người phụ nữ cao ngạo, đầy mưu mô, kẻ không ngại dùng thủ đoạn để cướp đi tất cả. Phó Uyển Dao, Lục Hoài An, cùng những con người khác trong vòng xoáy quyền lực, mỗi người một bí mật, một toan tính, đưa Hoa Hoa vào vô số bi kịch.
Từ một cô gái yếu đuối, Hoa Hoa dần đứng dậy, từng bước trở thành chủ tịch Thiên Kỳ, một nữ tài phiệt khiến thương trường khiếp sợ. Nhưng khi sự thật về thân thế hé mở, cô mới biết mình là đứa con thất lạc của Triệu gia quyền thế. Trở về gia tộc, cô ngỡ rằng sẽ được yêu thương, nào ngờ chỉ là một quân cờ để che giấu sĩ diện dòng họ.
Trong bóng tối, âm mưu, phản bội và tình yêu đan xen, Hoa Hoa chỉ có một người tri kỷ duy nhất – Liễu Thanh Trúc, cô gái nhỏ bé của Liễu gia hùng mạnh. Nhưng ngay cả tình tri kỷ ấy, cuối cùng cũng tan biến trong máu và nước mắt…
Trên đỉnh cao, Hoa Hoa có tất cả: quyền lực, tài sản, danh vọng, sự công nhận. Nhưng đổi lại, cô mất đi tình yêu, mất đi tri kỷ, mất đi hơi ấm của một trái tim từng khao khát yêu thương.
💔 Đây là câu chuyện của tình yêu không trọn vẹn, của những âm mưu hiểm độc, của sự kiêu hãnh và bi thương:
Một tình yêu sâu đậm nhưng không duyên phận.
Một tình bạn tri kỷ khắc cốt ghi tâm, đổi bằng sinh mệnh.
Một hành trình vươn lên giữa hãm hại, phản bội và máu nước mắt.
🌙 Và cuối cùng, trong tiếng tung hô của thiên hạ, Triệu Hoa Hoa chỉ còn lại một câu hỏi đau đớn:
“Đỉnh cao này… rốt cuộc là vinh quang hay địa ngục?”
Hyn Nhi (Giang Vân Tinh)
VƯƠNG HẬU BÁO THÙ
Khi ta xuyên không đến, câu chuyện đã gần tàn.
Thiên hạ quy về một mối, tân đế đăng cơ.
Người nữ tử từng kề vai sát cánh, cùng hắn nếm mật nằm gai, nay lại bị ban cho một chén rượu độc.
Còn ta, chính là tân hậu tương lai của hắn, đích nữ của Vương gia, hậu duệ của danh môn.
Ta nhìn người nữ tử đã uống rượu độc:
"Ngươi biết vì sao ta lại đến đây không?"
Nàng lạnh lùng cười, mồ hôi chảy ròng trên trán:
"Là sợ ta chưa chết?"
"Không phải," ta từ trong tay áo lấy ra một viên thuốc, nhét vào miệng nàng:
"Là sợ ngươi chết rồi."
Người Đàn Bà “Độc Miệng”
Người Đàn Bà “Độc Miệng”
Em trai chồng cưới vợ, tôi với tư cách chị dâu đến tham dự.
Chiếc váy cưới trắng tinh khôi, con đường trải đầy hoa đỏ rực, lời thề nguyền tha thiết khiến tôi xúc động đến rưng rưng. Chợt nhớ về mấy năm trước, khi tôi vẫn chưa bị gọi là “độc phụ”.
Tôi khẽ hỏi chồng:
“Anh… có bao giờ hối hận vì đã lấy em không?”
Anh mỉm cười, đáp chắc nịch:
“Ngốc à, anh căn bản không dám hối hận.”
Buổi lễ nhanh chóng kết thúc, tôi đang chuẩn bị cùng mọi người dùng tiệc thì mẹ cô dâu bất ngờ xông đến, ngang ngược chất vấn:
“Phong bì của phù dâu biến mất rồi, có phải cô lấy không?”
Không khí nhà hàng lập tức ngưng đọng.
Cả gia đình chồng tôi mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng…
Long Nữ Kiếp
Nương của ta vốn là con cá chép hóa rồng.
Thế nhưng sau khi hóa rồng, nương chưa từng quay lại nữa.
Khi ta liều chết tìm được nương, thì nương đã là phi tử của Long Vương, đang nhìn dưỡng nữ với đầy thương yêu:
“Con muốn gì, mẫu phi cũng sẽ đáp ứng.”
Tiểu long nữ tươi cười, chỉ vào ta:
“Vậy thì lột da nàng ta xuống, cho nữ nhi làm giẻ lau chân.”
Kiếp Này Ta Mặc Kệ Tất Cả
Năm xưa, trong lúc tranh đoạt ngôi Thái tử đến hồi kịch liệt nhất, ta thay Thái tử chắn một kiếm, phải vào Dược Vương Cốc dưỡng thương suốt ba năm mới dần khôi phục.
Thế nhưng, ngay ngày ta sắp trở về phủ, ta lại thức tỉnh.
Thì ra ta chỉ là một nữ phụ bị vài nét bút hời hợt trong sách phác qua; còn nữ chủ thật sự của Thái tử, lại là một tỳ nữ từ bên ngoài xuyên đến.
Đứa nhi tử mà ta liều chết sinh ra, cuối cùng sẽ nhận nàng làm mẫu thân, thậm chí còn nảy sinh thứ tình cảm loạn luân không thể dung.
Mà phu quân Thái tử của ta, sau khi ta chết đi, liền nóng lòng cưới nàng, viết nên một khúc giai thoại ân tình thắm thiết.
Đời trước, đối diện với nữ nhân kia, ta đã tận hết mọi thủ đoạn, song vẫn không thắng nổi quang hoàn nữ chủ.
Rốt cuộc, tỳ nữ xa cách, Thái tử chán ghét, ta chưa đến hai năm đã chết yểu, thậm chí còn liên lụy cả mẫu tộc, để rồi sau khi Thái tử đăng cơ, chẳng được trọng dụng.
Trùng sinh một kiếp, ta lại trở về khoảnh khắc vừa thức tỉnh ấy.
Kiếp này, phu quân cũng được, nhi tử cũng thôi, ta chỉ sống cho chính mình.
Thế nhưng, Thái tử lần này lại đỏ hoe mắt, chỉ vào thiếu niên dung mạo có bảy phần tương tự hắn trong biệt viện, gằn giọng hỏi ta:
“Hắn là ai?”
THẬP NHỊ NƯƠNG
GIỚI THIỆU:
Vào ngày cử hành lễ cập kê, trong cơn men ba phần say, tỷ phu xông vào phòng ta.
Đêm ấy, miệng bị bịt kín, ta bị đưa vào hầu phủ. Tỷ tỷ ruột của ta nói rằng nàng không thể sinh con, mượn bụng ta dùng một lần.
Một năm sau, ta sinh hạ một bé trai. Tỷ tỷ đưa ta đến rừng trúc, bốn mụ bà cùng nhau bịt miệng ta, đem ta chôn vào huyệt đã đào sẵn từ trước.
Trước khi chết, điều ta vẫn không ngừng nghĩ tới là: Người như ta, đến cõi đời này rốt cuộc là vì điều gì?
Không ngờ, ta lại được người ta đào lên.
Người ấy gầy gò, nhỏ bé, thế mà lại lảo đảo cõng ta đi mười dặm đường.
Hắn cởi tấm áo duy nhất trên thân, đắp cho ta, nói ta phải sống.
Một lão nhân đem ta về nuôi, từ ngày ấy, ta đổi tên đổi họ, sống cuộc đời của một người khác.
Năm năm sau, quán hoành thánh của ta mở đến tận kinh thành, lại chạm mặt gia đình tỷ tỷ bị phát mại.
Tỷ tỷ quỳ xuống cầu ta cứu lấy đứa con của nàng.
Ta chỉ tay về phía thiếu niên đang quỳ ở bên kia, nói:
"Ta chỉ cứu nó."
Khốn Hạc
Ta trời sinh lạnh lùng vô tình.
Dẫu là công chúa, nhưng ai ai cũng chán ghét, sợ hãi.
Chỉ có a hoàn A Tình không sợ chết, mỗi ngày đều khen ngợi ta.
Vì nàng, ta học cách mỉm cười, học làm một người tốt.
Thế nhưng vào ngày phụ hoàng ban hôn, nàng lại bị ngũ muội gọi đi, bị làm nhục mà chết.
Chỉ vì phò mã được ban cho ta, vốn đã sớm là người mà ngũ muội coi trọng.
Thậm chí khi ta xách đao xông tới, nàng vẫn cười nhạo.
“Chỉ là một a hoàn thôi, chết thì chết, chẳng lẽ Tạ Triều Doanh còn dám giết ta đền mạng hay sao?”
Hừ.
Đền mạng ư?
Dĩ nhiên phải bắt nàng ta đền mạng.
Bởi vì mất đi A Tình, ta chẳng khác nào một con chó điên không có dây xích.
(Tên truyện: Khốn Hạc có thể hiểu là: chim hạc bị cầm tù)
Kẻ Nằm Vùng Cuối Cùng
Tôi có một cô bạn đang học nghiên cứu sinh tại một trường đại học ở Tây Nam. Trong chuyến du lịch đến Vân Nam, cô ấy bị bọn buôn người lừa sang Myanmar, sau đó nhiễm virus viêm gan, máu bị rút cạn.
Trước khi chết, cô ấy đã nhắn tin cho tôi: "Trịnh Lâm, tôi đoán mình sắp không trụ nổi nữa rồi, cậu cẩn thận Mạnh Hạo nhé."
Mạnh Hạo, chính là bạn trai tôi.