Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Cảnh sát nghi ngờ tôi
Chồng tôi cùng cả nhà năm người đều bị sát hại.
Còn tôi vì bị tạm giữ ở đồn công an nên may mắn thoát khỏi một kiếp nạn.
Là người nhà nạn nhân, tôi chìm đắm trong đau khổ không thể tự thoát ra.
Thế nhưng cảnh sát lại hết lần này đến lần khác chất vấn tôi.
“Đồng bọn của cô rốt cuộc là ai!”
Trùng Sinh: Người Chị Duy Nhất
Kiếp trước, tôi chỉ là một cái “túi máu”, bị vắt kiệt đến ch/ết, cô độc ngã xuống trong ký túc xá công xưởng.
Đến khi nhìn thấy th/i th/ể của tôi, bố mẹ mới biết hối hận.
Sau khi trùng sinh, tôi nhận được một viên “Mười năm sớm ngộ”.
Hệ thống nói: cho bố mẹ uống, họ sẽ sớm tỉnh ngộ mười năm.
Nhưng tôi lại không chút do dự, nhét viên thuốc ấy vào miệng đứa em trai đỏ hỏn trong tã.
Đôi mắt nó bừng sáng, cái mũi nhỏ khịt khịt, như vừa được khai trí.
Tiểu Man Tiểu Mãn
Tiểu Man Tiểu Mãn
Việc đầu tiên ta làm sau khi trọng sinh là b/ẻ g/ãy con d/ao m/ổ lợn, ch/ặt đ/ứt nghiệt duyên giữa Tạ Hạc và nữ chính.
“Thi đỗ trạng nguyên hay là để ta ch/ém, ngươi chọn một đi.”
Tạ Hạc ôm cái mông bị đá, nghiến răng chửi ta là đồ ghen tuông vô lý.
Lời chửi ấy kéo dài cho đến khi hắn thi đỗ Trạng nguyên, trở thành tân quý của triều đình.
Và cho đến khi hắn nói muốn cưới ta làm vợ. Hắn đỏ mặt, nghểnh cổ: “Ngoài ta ra, còn ai có thể chịu nổi đồ ghen tuông vô lý như nàng!”
Ta đã tin.
Cho đến khi nữ chính trở về kinh thành, Tạ Hạc vẫn như năm xưa, bị nàng ta thu hút.
Khi hắn một lần nữa bị thương nặng vì cứu nàng ta, ta mới chợt nhận ra Tạ Hạc chưa từng thay đổi. Giống như hắn chưa bao giờ thay đổi cách gọi “đồ ghen tuông vô lý”.
Thế là ta bẻ ngón tay tính toán số bạc đã tiêu cho hắn suốt những năm qua, rồi bán hết những thứ đáng giá trong phủ hắn để gom đủ số tiền đó.
Ngày ta rời đi, mọi thứ vẫn bình thường. Chẳng hề có chút bận rộn hay vui vẻ nào của ngày đại hôn.
Nhưng sau này, ta lại nghe nói.
Trạng nguyên lang vốn thanh cao thoát tục, lại mặc hỷ phục đỏ, bái đường với một con d/ao m/ổ lợn.
Rồi hắn lại cầm nó, đi loạng choạng, gặp ai cũng khản giọng hỏi: “Nương tử của ta giận dỗi rồi, nhưng lần này… sao nàng không đến ch/ém ta nữa?”
Phượng Hoàng Quy Lai
Ngày ta ch .t, trời rất đẹp.
Giữa mùa hè, ta nằm trên ghế trúc dưới tán liễu, phe phẩy quạt nan hóng mát, ngẩng đầu nhìn một ổ chim yến dưới mái hiên.
Ổ yến ấy đã ở đây mấy năm, mỗi ngày ríu rít kêu bên tai, coi như cũng là bạn.
Đang ung dung hưởng nhàn, lại có quý khách ghé thăm.
Là công công bên cạnh hoàng thượng – Lưu Đức.
Quả là khách quý hiếm thấy.
Ta khẽ phe phẩy quạt, mỉm cười với người quen cũ:
“Hôm nay ngọn gió nào đưa công công đến đây vậy?”
Lưu công công cũng cười, vẫn là dáng vẻ trung hậu như trước.
Ông hành lễ với ta, rồi nói:
“Hoàng thượng sai nô tài đến đưa đồ cho nương nương.”
Nói xong liền ra hiệu, một tiểu thái giám bước lên, cung kính dâng một chén rượu.
Thường Lạc
Thường Lạc
Vào cung tuyển tú, Thái hậu hỏi ta có sở trường gì.
Ta gãi đầu: “Cha con nắm trong tay bốn mươi vạn đại quân.”
Thục Quý phi vu oan ta hạ đ/ộc nàng.
Ta chớp mắt: “Cha ta nắm trong tay bốn mươi vạn đại quân.”
Sau này được thị tẩm, ta vừa định nói gì đó.
Hoàng thượng liền bịt miệng ta lại, trầm giọng: “Trẫm biết rồi, trẫm đã cưới bốn mươi vạn đại quân về nhà.”
Trong Động Đất, Anh Chọn Cô Ấy
Trong Động Đất, Anh Chọn Cô Ấy
Trong trận động đất, anh ấy bỏ mặc tôi – một người đang mang thai – quay lưng ôm lấy “bạch nguyệt quang” rồi rời khỏi đống đổ nát.
Khi tôi được cứu ra ngoài, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là bài đăng mới nhất trên trang cá nhân của cô ta:
【Tôi biết, anh mãi mãi sẽ lựa chọn tôi.】
Tôi lặng lẽ nhấn “like”.
Không lâu sau, bài đăng bị xóa.
Lần đầu tiên anh đến bệnh viện thăm tôi, cũng chỉ để giải thích thay cho cô ta:
“Cô ấy chỉ muốn ghi lại khoảnh khắc sống sót sau thảm họa thôi, em đừng làm ầm lên.”
Tôi đặt tay lên bụng phẳng lặng, mỉm cười nhìn anh:
“Về sau sẽ không làm ầm nữa.”
Kiếp Này Không Để Ngươi Sống
Đời trước, mỗi khi Thái tử chạm vào chiếc nhẫn kia, nha hoàn bên cạnh ta liền mặt mày ửng đỏ như hoa đào nở rộ.
Nàng ta lén lút giả mạo thân phận tiểu thư của ta, thường xuyên ra vào Đông cung tư hội cùng Thái tử, vọng tưởng trở thành Thái tử phi.
Sự việc bị Hoàng hậu phát hiện, một đạo thánh chỉ hạ xuống, toàn bộ nhà ta chịu cảnh tru di.
Lần nữa mở mắt, ta quay lại yến hội trong cung, liền thấy trước mắt xuất hiện những dòng chữ kỳ quái:
【Yến tiệc này, Thái tử cố tình vuốt ve chiếc nhẫn, thật xấu xa.】
【Đám vai phụ đúng là một lũ mù, chẳng nhìn ra Thái tử đang trừng phạt “muội bảo”.】
【Giá như có ai phát hiện ra biểu hiện bất thường của “muội bảo” lúc này thì càng thêm kịch tính!】
Muốn kịch tính ư?
Ta đứng bật dậy, giơ tay tát một cái vang dội lên mặt nha hoàn đang uốn éo phía sau.
“Ngứa ngáy quá thì đi trị!”
Hũ Tương Bò Và Lằn Ranh Máu Mủ
Lướt vòng bạn bè, tôi thấy chị dâu đăng ảnh món tương bò, kèm lời khen “mẹ chồng làm ngon tuyệt”. Nhìn thôi cũng đủ khiến tôi phát thèm.
Tôi nhắn tin cho mẹ, bảo nếu trong nhà còn thì gửi cho tôi hai hũ. Tin nhắn gửi đi từ chiều, nhưng mãi chẳng thấy mẹ trả lời.
Càng ngạc nhiên hơn khi trong nhóm gia đình, mẹ vẫn trò chuyện với mọi người rất rôm rả. Mẹ vẫn đang online, vậy tại sao lại không mở tin nhắn của tôi?
Tối đến, khi tôi đang ngồi ăn cơm, điện thoại vang lên, là mẹ gọi. Tôi vội vàng bắt máy, tưởng rằng cuối cùng mẹ cũng nhớ đến tôi.
Chưa kịp nói gì, mẹ đã buông ra một câu thẳng thừng:
“Cái tương bò đó con còn muốn không? Nếu muốn thì chuyển cho mẹ 500 tệ, con cũng biết bò giờ đắt lắm, mẹ không có tiền.”
NHẶT NAM NHÂN TRONG ĐIỀN VĂN
Xuyên vào một truyện điền văn cổ đại, trong hai năm ta đã nhặt được ba nam nhân. Cứ ngỡ sẽ có lao động miễn phí cùng nhau cuốc đất, nuôi thêm cá và trồng thêm rau , ai ngờ giữa chừng ba kẻ này bệnh tình khỏi hẳn, liền biến thân thành Hoàng tử, Ngự Sử và Tiểu hầu gia.
Sau khi khôi phục ký ức, họ đều muốn làm nên đại nghiệp, mở miệng là quyền lực hoàng gia, ngậm miệng là công danh sự nghiệp.
Lúc rời đi còn nắm tay ta, chỉ trời thề đất, nói rằng sau này nhất định sẽ mang tam môi lục lễ quay về cưới ta làm thê.
Khoan đã, dừng lại khoảng chừng năm giây!!!!
Đây không phải là một truyện điền văn thôi à?
Thế giới này không có một kẻ bình thường nào, có thể cùng ta an phận làm nông sao?
Cách Ly Cảm Xúc
Phát hiện Phó Hoài ngoại tình, anh ta không hề hoảng loạn, cũng chẳng phủ nhận.
Chúng tôi trao đổi, ly hôn, bình thản như chưa có gì xảy ra.
Trên đường đi làm thủ tục ly hôn, tôi vẫn không nhịn được mà hỏi anh ta.
“Vì sao… anh nhất định phải tranh giành căn nhà tân hôn của chúng ta?”
“À cái đó à.”
Phó Hoài nói chuyện một cách nhẹ nhàng như gió thoảng.
“Thanh Thanh ghen, nhất định phải tự tay xóa đi dấu vết tôi từng ở bên người phụ nữ khác thì mới đã.”
Anh ta lắc đầu, giọng có chút buồn cười pha nét cưng chiều.
“Đồ trẻ con.”
Tôi sững vài giây.
Nhìn khuôn mặt anh ta rạng rỡ vì sắp được ly hôn với tôi.
Tôi vung túi, đập vào người anh ta khiến mũi anh ta chảy máu tung tóe.