Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
TỲ NỮ THANH HÒA
Năm đại nạn hoành hành, phủ Trấn Quốc công thu mua nha hoàn xung hỷ.
Bát tự của ta hợp mệnh.
Chỉ năm lượng bạc, phụ thân liền hớn hở đem ta bán đi.
Đêm thứ ba nhập phủ, thế tử gia liền tắt thở.
Đám nha hoàn xung hỷ như ta, toàn bộ đều phải tuẫn táng theo.
Trong linh đường, tử khí nặng nề, ta quỳ gối trên nền gạch lạnh như băng, chẳng khác nào một người giấy đợi châm lửa thiêu.
Không cam lòng.
Thật sự không cam lòng.
Sống đến mười sáu tuổi, chưa từng nếm qua vị thịt, chưa từng cài hoa nhung, đến tay nam nhân còn chưa từng chạm, vậy mà phải chết một cách hồ đồ như vậy sao?
Dựa vào đâu?
Chỉ vì ta là cỏ dại trong bùn, chết rồi còn phải lót đáy quan tài cho bậc quý nhân sao?
Giận dữ bốc lên trong gan.
Dù sao cũng là cái chết, làm quỷ cũng phải nếm thử mùi đời một lần.
Ta bóp mở đôi môi lạnh băng của thế tử, cúi người xuống — hung hăng truyền mấy ngụm khí vào đôi môi tái nhợt ấy!
Môi hắn như băng vụn, vẫn còn vương chút mùi thuốc.
Dẫu có làm quỷ, cũng chẳng thiệt thòi.
Chính lúc ta còn đang thưởng thức hương vị ấy, cổ họng của vị “người chết” kia khẽ động.
Ngay sau đó,
Lồng ngực nhẹ nhàng phập phồng một cái!
Ta… ta vậy mà thật sự… đã dùng một nụ hôn… cứu sống thế tử gia tôn quý này rồi sao?!
...
Hoa Hồng Trái Mùa
Tạ Thần căm ghét nhất là kẻ đào mỏ, vì thế anh giấu đi thân phận thật, bắt đầu yêu tôi – một nữ sinh nghèo.
Đúng như anh mong muốn, tôi ngoan ngoãn, chăm chỉ, chưa từng đòi hỏi một món quà nào.
Cho đến khi vì tiền phẫu thuật của mẹ, tôi chạy khắp nơi vay mượn, đi làm thêm, rồi tình cờ chạm mặt anh trong một hội sở cao cấp, mới biết được thân phận thật sự của anh.
Tôi chẳng còn để ý đến gì khác.
Chỉ thấp giọng, khúm núm cầu xin anh cho tôi mượn mười vạn cứu gấp.
Anh lại lạnh lùng chế giễu, mỉa mai:
“Anh còn tưởng em khác người, thì ra lý do đào mỏ ngày càng cao minh.”
Thế nhưng ngay sau đó, anh lại quay sang vì cô thanh mai mà đốt mười vạn pháo hoa mừng sinh nhật một đêm.
Tôi nuốt ngược vị đắng nơi cổ họng, lặng lẽ rời đi, không từ mà biệt.
Lần gặp lại, tôi đã trở thành nữ minh tinh sắp bước vào hàng tân nhất tuyến.
Lúc đó, tôi và cô thanh mai của anh đang cạnh tranh để giành vai nữ chính trong một dự án phim lớn.
Anh đỏ hoe mắt, ngăn tôi lại giữa đường.
Trong ánh nhìn cuồng loạn xen lẫn khẩn cầu thấp hèn, anh nghẹn giọng:
“Quay về bên anh đi.”
“Lần này, bất kể em muốn gì… anh đều sẽ bù đắp cho em.”
Áp Chế Huyết Mạch: Chị Gái Dạy Lại Em Trai Tổng Tài
Sau mười năm xa cách, thằng em trai vàng mã của tôi đã lột xác thành tổng tài bá đạo.
Còn tôi thì chẳng một xu dính túi, chỉ hy vọng có thể được nó chị hiền em hiếu.
Đứng trước cổng biệt thự nhà nó, trước mắt tôi bỗng hiện ra loạt bình luận:
【Nữ chính ngược văn sắp phát điên, bị giam cầm suốt một tháng, gầy trơ xương, nam chính bóp cằm ép ăn mà nuốt không nổi.】
【Bác sĩ gia đình ngày nào cũng bị nam chính gào bắt chuẩn bị hậu sự, đến mức tê liệt.】
【Nam chính không biết nói tiếng người, chỉ biết cưỡng ép nữ chính, cô ấy không điên mới lạ.】
【Khoan đã, sao lại có “dã nữ nhân” tìm tới cửa? Nữ chính vừa sẩy thai, giờ còn phải đấu tiểu tam, nam chính đúng là cặn bã!】
Ừ thì, cái dáng vẻ ăn mày của tôi, đúng là trông cũng hoang dã thật.
Thằng em tôi đang bóp chặt cằm một cô gái gầy yếu, ánh mắt hung ác:
“Tô Mạt! Mạng của em là của tôi, đến Diêm Vương cũng không dám động vào người phụ nữ của tôi!”
Hừ.
Cho nó vài năm yên ổn là lại quên mất thân phận rồi.
Tôi hiên ngang bước vào, ngồi phịch xuống sofa, vắt chân lên, mở miệng hô:
“Cẩu Đản, chị về rồi. Đi cắt cho chị miếng dưa hấu.”
Thằng em tôi lập tức đứng nghiêm, mắt thoáng ngây dại, đôi chân đã tự rẽ vào bếp.
Bình luận đồng loạt bùng nổ:
【Trung thành nhất vẫn là người hầu trời sinh.】
Chiến Lược Tự Chinh Phục Của Đầu Bếp
Em trai của vị hôn phu là một quý ông rất giữ gìn trinh tiết.
Nhưng sau khi anh trai anh ấy bỏ trốn khỏi hôn lễ, anh ta bị ép phải cưới tôi.
Đêm hôm đó, Thẩm Tứ Nhiên lạnh lùng đặt ra ba điều với tôi:
“Tôi chỉ đang thay anh trai tôi thực hiện cuộc hôn nhân này, ba năm sau chúng ta ly hôn.”
“Tôi có chứng sạch sẽ, chúng ta ngủ riêng.”
“Đừng gọi tôi là chồng, tôi cũng sẽ không gọi em là vợ, chỉ là đóng vai tạm thời thôi.”
Ba năm sau, tôi đưa giấy ly hôn.
Nhưng anh ấy đột nhiên đỏ mắt, vừa khóc vừa lao ra ban công:
“Đã hôn rồi, đã ngủ rồi, em nói em không chịu trách nhiệm sao? Lạy trời, anh không sống nổi!”
Tôi: ?
Chúng Ta Đã Chia Tay Từ Lúc Nào?
Chúng Ta Đã Chia Tay Từ Lúc Nào?
Tôi và em trai của bạn thân đã lén yêu nhau nửa năm, đang do dự muốn nói thật với cô ấy, lại nghe cô ấy hào hứng nói với tôi:
“Em trai tớ cuối cùng cũng chịu dẫn bạn gái nó về nhà rồi!”
“Cậu cũng gọi bạn trai cậu đến đi, cho vui!”
Tôi im lặng thật lâu, đứng trước cửa nhà bạn thân, gọi điện cho em trai cô ấy.
Cậu ấy bảo đang bận, kêu tôi đừng làm phiền.
Mãi đến khi tôi đẩy cửa bước vào, mỉm cười nhìn cô gái nhỏ bé bên cạnh cậu ấy:
“Chào em dâu.”
Cậu ấy đột nhiên hoảng hốt.
Vấn Kim Chi
Vấn Kim Chi
Năm ấy, Tạ Trường Phong đem ta tiễn lên long sàng của Thái tử nước láng giềng.
Ta sợ hãi rụt rè, chỉ mong ôm lấy hắn:
“Trường Phong, ta sợ.”
Hắn chỉ thản nhiên cười nhạt:
“Ngươi vốn đã ngu dại, nhan sắc lại chẳng sánh được nửa phần Thanh Dao, đàn ông nào thèm đoái hoài. Hãy chờ đi, ít lâu nữa ta sẽ đến đón ngươi.”
Hắn quả thật giữ lời, đã tới đón ta.
Nhưng vì hành sự trước rồi mới bẩm báo, hắn bị Tạ gia trách phạt, bắt quỳ trước đường lớn, ép buộc cưới ta.
Người người đều tưởng hắn sẽ kiên quyết khước từ.
Nào ngờ, lại chính ta ôm bụng, lắc đầu khẽ cất tiếng:
“A Vấn sẽ không gả cho chàng.”
Hắn ngẩn người, bật cười lạnh lẽo khinh miệt:
“Ta còn chưa chê ngươi, ngươi lại vội chê ta trước…”
Lời còn dang dở, ánh mắt hắn bỗng sững lại.
Hắn nhìn thấy bụng ta khẽ nhô lên.
Trong khoảnh khắc, đôi mắt hắn đỏ bừng, gương mặt vặn vẹo dữ dội:
“Hắn… đã chạm vào ngươi rồi?”
Xuyên thành mẹ tôi, đổi đời từ ly hôn
Tôi xuyên thành mẹ mình, đúng lúc cha tôi ngoại tình, đang làm ầm ĩ chuyện ly hôn.
Trên tòa, giọng ông ta lạnh như băng:
“Chúng ta đã sớm hết tình cảm rồi.”
Tôi lập tức nhập vai, nghẹn ngào mà kiên trì:
“Dù thế nào em cũng sẽ đợi anh về nhà.”
Cha tôi tức giận gằn giọng:
“Cô làm thế này vô ích thôi!”
Tôi mỉm cười dịu dàng, mang theo bi thương:
“Anh muốn thế nào cũng được, nhưng ly hôn thì tôi không đồng ý.”
Trước đây, mẹ tôi vì tranh giành quyền nuôi tôi mà chấp nhận trắng tay bước ra khỏi hôn nhân.
Cha tôi lại dựa vào nhà của tiểu tam mà thăng tiến, tiền đồ rộng mở.
Sau này mới biết, cái gọi là “giành quyền nuôi con” của ông ta chỉ là giả vờ, mục đích chính là ép mẹ chủ động từ bỏ tài sản.
Nhưng bây giờ…
Hừ hừ.
Cứ kéo dài xem! Dù sao người sốt ruột ly hôn cũng không phải tôi, để xem ai chịu được lâu hơn ai.
Đồ dùng của tôi và mẹ
Tôi dẫn con gái mười sáu tuổi đến chùa cầu phúc.
Con bé quỳ dưới đất, vô cùng thành kính: “Nguyện Bồ Tát phù hộ cho mẹ, phù hộ cho ba, phù hộ cho ông nội.”
Chỉ duy nhất không nhắc đến bà nội.
Tôi hỏi: “Sao con không cầu cho bà nội?”
Con bé bình thản đáp: “Vì con có nói cũng vô ích.”
Ngày hôm sau, bà nội chết.
Không ai bị thương
Năm lớp 12, chỗ chúng tôi xảy ra một vụ án nghiêm trọng.
Để bảo vệ nạn nhân, nhà trường cho nghỉ nửa tháng.
Lúc đó, không ai dám hỏi nhiều.
Nhưng không ai ngờ rằng, trong buổi họp lớp mười năm sau, có người nhất quyết muốn khơi lại chuyện năm đó và lôi ra ai là nạn nhân…
NGƯỜI PHÁN XÉT
Cô nữ sinh hay b/ắ/t n/ạ/t người khác tự nhận mình là một nhà văn trinh thám bí ẩn trên mạng.
Các bạn học xúm lại ca tụng cô ta.
Còn tôi, tác giả thật sự nhìn tất cả bọn họ bằng ánh mắt lạnh lùng.
Cô ta không hề biết, vụ án g/i/e/c người trong cuốn sách đó là thứ tôi đã tận mắt chứng kiến.
Hơn nữa, kẻ s/á/t nhân đó cũng đang tìm đến tôi.
...