Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Trở Lại Dương Gian
Trở Lại Dương Gian
Sau khi tôi chet, mỗi năm Thịnh Ngạn đều đ/ốt cho tôi rất nhiều tiền vàng, khiến tôi ở âm phủ hình thành thói quen tiêu xài hoang phí.
Bỗng một ngày, anh ấy không đ/ốt tiền cho tôi nữa.
Tôi đợi mãi, cố gắng nhập mộng nhiều lần nhưng thất bại, cuối cùng đành xác nhận là anh ấy đã quên mất.
Vì trước đó không nghĩ đến việc tiết kiệm, để duy trì cuộc sống cũ, tôi đã nợ âm phủ hàng trăm tỷ.
Tức giận quá, tôi sống lại.
Hoá Thân Quý Phi
Hoá Thân Quý Phi
Từ lúc ta chào đời đã biết, trong tộc từng có một vị Quý phi được sủng ái nhất lục cung.
Nghe nói Hoàng đế yêu nàng đến cực điểm, sau khi nàng băng hà, những phi tần được sủng ái bên cạnh người, giữa hàng mi khóe mắt đều phảng phất bóng hình của nàng.
Theo năm tháng ta dần khôn lớn, tộc nhân vui mừng phát hiện, ta chẳng những dung mạo giống nàng, mà ngay cả tính tình cũng chẳng khác là bao.
Họ đều nói, họ Tống chúng ta lại sắp xuất hiện thêm một Quý phi.
Đêm trước khi ta được đưa vào kinh thành, A nương ôm ta khóc nức nở:
“Người ta đều bảo trong cung là nơi ăn thịt người không nhả xương, cô cô con được sủng ái cũng chỉ là vẻ vang bên ngoài, nếu không đã chẳng sớm hương tiêu ngọc vẫn. Con hà tất phải nhảy vào vực sâu ấy?”
Ta đương nhiên hiểu rõ.
Bởi kiếp trước, ta đã bỏ m/ạng nơi thâm cung ấy.
Khoảng Trống Ký Ức
Khoảng Trống Ký Ức
Hoàng thượng chẳng may đ/ập đ/ầu, liền quên sạch ký ức về ta.
Khi ta vội vã chạy đến điện Cần Chính, nghe thấy ngài ấy giận dữ quát phụ thân ta:
“Trẫm sao có thể lập nữ nhi của lão hồ ly nhà ngươi làm Hoàng hậu!? Tuyệt đối không thể… Không được, trẫm phải phế hậu!”
Ta cố nén lệ, bước vào trong.
Ánh mắt ngài dừng lại nơi ta, lập tức hít sâu một ngụm khí lạnh:
“Người này… được lắm!”
“Trẫm muốn lập nàng làm Hoàng hậu!”
Mà ta… đã vốn là Hoàng hậu rồi: ???
Bỗng Chốc Mây Tan
Bỗng Chốc Mây Tan
Ngày cưới đang đến gần, tôi lên mạng tìm mấy bài hướng dẫn chuẩn bị hôn lễ.
Không ngờ vô tình lướt thấy một bài viết.
Trong ảnh là bóng lưng một cặp đôi đang đứng trong nhà thờ, tuyên thệ trước thánh đường.
Chủ bài viết để lại dòng chữ dưới bức ảnh:
“Người tôi yêu từng giả vờ cưới tôi rồi.”
“Nên sau này dù anh ấy cưới ai, tôi cũng sẽ chúc phúc.”
Khoảnh khắc nhìn thấy tấm lưng quen thuộc của chú rể trong ảnh, tình yêu chín năm của tôi bỗng chốc tan nát…
Bí Mật Sau Hot Search
Tôi cùng cô bạn thân ngoài ý muốn mà mang thai.
Cô ấy mang thai con của ảnh đế – người yêu cũ, còn tôi thì có con của đại lão kim chủ giới cảng thành.
Xét thấy rõ ràng cả hai bọn họ đều không muốn hai đứa trẻ này, bạn thân đề nghị: “Hay là… chúng ta bỏ cha giữ con?”
Tôi đáp: “Được! Sau này cậu đi đâu thì tớ đi đó!”
Thế là chúng tôi cùng nhau ôm bụng chạy ra nước ngoài, bắt đầu cuộc sống hạnh phúc chung nhà.
Cho đến hai năm sau, con của bạn thân vì quá giống ảnh đế mà lên hot search.
Ống kính tiện thể cũng chụp được cả tôi và con tôi.
Đêm đó, quán bar của tôi bị một nhóm đàn ông áo đen bao vây.
Vừa định báo cảnh sát, hai tay tôi đã bị ai đó dùng dây da trói chặt ra sau.
Đối phương siết lấy eo tôi, giọng tàn nhẫn:
“Bao đi! Em đoán xem, trước khi cảnh sát tới, tôi có thể làm em chết đi sống lại mấy lần?”
Chim Hoàng Yến Đòi Phí Giải Tán
Năm thứ hai làm chim hoàng yến của Cố Hành.
Tôi không chịu nổi cái tư thế cứng nhắc của anh ta nữa, chuẩn bị gây chuyện ầm ĩ rồi gõ bút đòi phí giải tán để cao chạy xa bay.
Chỉ vào đoạn video vừa lướt được, tôi nói phải cưỡi lên đầu anh ta mới chịu ăn cơm.
Cố Hành đặt đũa xuống, cúi người, hạ thấp đầu:
“Leo lên.”
Khu vui chơi mà tôi thích mở ở thành phố kế bên, tôi nháo nhác đòi ngày nào cũng đi.
Cố Hành bận rộn đến mức đầu cũng không ngẩng, vung tay một cái:
“Xây ngay trước cửa nhà chẳng phải xong sao.”
Nửa năm trôi qua, tiến độ chẳng đâu vào đâu.
Tôi tức đến mức khóe miệng nổi bong bóng nước, tại chỗ sụp đổ:
“Anh có biết tư thế cứng nhắc của anh quê mùa đến mức nào không! Thật sự có thể coi là tai nạn lao động!”
Đêm đó, bị tư thế mới mẻ của anh ta kích thích đến mức đồng tử mất tiêu điểm, tôi còn chẳng nhìn thấy nổi trần nhà.
Âm Thanh Bị Đánh Rơi
Mỗi lần cãi nhau, Lương Huấn đều cố ý tháo máy trợ thính.
Không nghe, không nhìn, không nói, dùng im lặng để chiến tranh lạnh với tôi.
Bạn bè khuyên nhủ:
“Anh ấy quá yếu đuối, quá nhạy cảm, em càng phải bao dung hơn.”
“Dù sao thế giới của anh ấy nhỏ bé như vậy, chỉ còn lại mình em thôi.”
Tôi tin, và lần nào cũng nhún nhường, lần nào cũng chủ động làm hòa.
Cho đến khi cô học muội cũng khiếm thính giống anh ấy xuất hiện.
Lương Huấn biết dỗ dành cô ấy, biết làm cô ấy vui, khi cãi nhau còn chủ động nhận sai.
Tôi nhìn anh dịu dàng yêu thương một người khác, bỗng chốc như được gõ tỉnh.
Đêm đó tôi đề nghị ly hôn, nhưng Lương Huấn lạnh mặt tháo máy trợ thính.
Anh không nghe thấy.
Ngày hôm sau, anh mở cửa phòng, vẫn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng như trước kia.
“Giang Hi Vi, vào đây đi, anh tha thứ cho em.”
Nhưng đáp lại anh, đã không còn là tôi nghẹn ngào rơi lệ.
Căn nhà trống trải, chỉ có tờ giấy dán trên cửa khẽ rung trong gió.
“Lương Huấn, thế giới của anh rất nhỏ, nhưng thế giới của tôi vẫn còn rộng lớn.”
“Con đường sau này, tôi sẽ không thể đi cùng anh nữa.”
Thế Thân Không Danh Phận
Năm thứ hai làm thế thân cho đại lão giới Kinh Thành, tôi vẫn chưa thể trở thành chính thức.
Trong giới ai cũng nói tôi vì tiền mà chuyện gì cũng có thể nhẫn nhịn.
Cố Nghiễn Thâm thì rõ ràng chỉ yêu vị chính chủ kia, ngay cả trong giấc ngủ cũng khóc cầu xin cô ta đừng rời đi.
Cho đến khi người phụ nữ ấy mang theo đứa con quay về nước.
Tôi tận mắt thấy bé gái gọi Cố Nghiễn Thâm một tiếng ba.
Tôi quả quyết giấu đi tờ phiếu khám thai, trong đêm lập tức đặt lịch phẫu thuật.
Thế nhưng cả thành phố không có một bệnh viện nào dám tiếp nhận tôi.
Khi tìm được tôi, người đàn ông trong bộ vest chỉnh tề, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
“Thịnh Hạ, em đủ độc ác.
“Em rốt cuộc là không muốn đứa bé này, hay là không muốn anh?”
Bí Mật Sau Chiếc Xúc Xích Bột
Bí Mật Sau Chiếc Xúc Xích Bột
Trong khu chung cư có một đứa bé, m/ồ c/ôi cha mẹ, chỉ sống nhờ vào tiền trợ cấp ít ỏi của bà.
Thế nhưng con gái tôi lại kể rằng trong đám bạn nhỏ, cô bé ấy có nhiều tiền tiêu vặt nhất.
Bim bim, sữa uống, xúc xích bột… muốn mua gì thì mua, còn vui vẻ chia cho mấy đứa khác.
Thành ra, tất cả bọn trẻ đều thích chơi với cô bé ấy.
Dần dần, con gái tôi về nhà cũng chẳng buồn ăn cơm nữa.
Nó bảo chỉ cần đi theo làm nhiệm vụ với chị kia thì sẽ có xúc xích để ăn.
Tiền Dưỡng Lão Của Mẹ, Ai Cũng Đừng Hòng Động Vào
Tiền Dưỡng Lão Của Mẹ, Ai Cũng Đừng Hòng Động Vào
Lương vừa về tài khoản, tôi lập tức chuyển đúng giờ, đúng chỗ 10.000 tệ tiền dưỡng già vào thẻ của mẹ.
Định bụng kiểm tra xem còn dư bao nhiêu thì phát hiện ngoài số tiền vừa nạp, trong thẻ chẳng còn lấy một đồng.
Tôi còn ngỡ mình hoa mắt, quẹt thẻ thêm mấy lần để chắc chắn, ai dè ngay cả 10.000 tệ mới gửi cũng bốc hơi sạch sẽ.
Hoảng hốt mở ứng dụng tra lịch sử giao dịch, tôi chết sững khi thấy toàn bộ số tiền tôi gửi vào từ trước tới nay đều lần lượt chảy vào tài khoản của bạn trai.
Tôi tức tốc chất vấn, anh ta thì ấp úng, vòng vo bảo tôi đi hỏi… mẹ anh ta.
Rất nhanh sau đó, mẹ anh ta gửi một đoạn tin nhắn thoại, giọng điệu ẩn ý mà đầy khí thế:
“Vũ Hân này, chúng ta vốn là người một nhà, không cần khách sáo. Sau này hai đứa cưới nhau, dì cũng chẳng có chỗ ở, khoản tiền này coi như cho dì đặt cọc mua nhà trước đi.”
Tôi nghe xong chỉ bật cười lạnh.
Tiền dưỡng lão tôi dành dụm cho mẹ, sao có thể thành tiền mua nhà cho mẹ bạn trai?
Nghĩ bà ta không biết rõ nguồn gốc khoản tiền, tôi còn nhắn lại một câu giải thích:
“Dì ơi, đây là tiền dưỡng già con tích cóp cho mẹ, không phải tài sản chung của con và Văn Thanh đâu ạ.”
Ai ngờ bà ta vẫn thản nhiên, trả lời đầy tự tin:
“Hân Hân, con nói thế xa cách quá rồi. Hai nhà mình chẳng phải sắp thành một sao? Tiền này cũng chỉ vì tương lai cả thôi!”
Tôi nhếch môi cười nhạt.
Chuyện cưới hỏi còn chưa bàn bạc, mà tài sản riêng của tôi đã bị nhắm tới rồi.
“Dì ạ, đây là tiền tôi để dành cho mẹ, chuyện mua nhà để sau hãy nói.”
Bằng mọi giá, tôi phải lấy lại tiền. Dù sao trong đó tôi cũng đã tích góp trọn vẹn 200.000 tệ cả thảy.