Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
VƯƠNG HẬU BÁO THÙ
Khi ta xuyên không đến, câu chuyện đã gần tàn.
Thiên hạ quy về một mối, tân đế đăng cơ.
Người nữ tử từng kề vai sát cánh, cùng hắn nếm mật nằm gai, nay lại bị ban cho một chén rượu độc.
Còn ta, chính là tân hậu tương lai của hắn, đích nữ của Vương gia, hậu duệ của danh môn.
Ta nhìn người nữ tử đã uống rượu độc:
"Ngươi biết vì sao ta lại đến đây không?"
Nàng lạnh lùng cười, mồ hôi chảy ròng trên trán:
"Là sợ ta chưa chết?"
"Không phải," ta từ trong tay áo lấy ra một viên thuốc, nhét vào miệng nàng:
"Là sợ ngươi chết rồi."
Long Nữ Kiếp
Nương của ta vốn là con cá chép hóa rồng.
Thế nhưng sau khi hóa rồng, nương chưa từng quay lại nữa.
Khi ta liều chết tìm được nương, thì nương đã là phi tử của Long Vương, đang nhìn dưỡng nữ với đầy thương yêu:
“Con muốn gì, mẫu phi cũng sẽ đáp ứng.”
Tiểu long nữ tươi cười, chỉ vào ta:
“Vậy thì lột da nàng ta xuống, cho nữ nhi làm giẻ lau chân.”
Kiếp Này Ta Mặc Kệ Tất Cả
Năm xưa, trong lúc tranh đoạt ngôi Thái tử đến hồi kịch liệt nhất, ta thay Thái tử chắn một kiếm, phải vào Dược Vương Cốc dưỡng thương suốt ba năm mới dần khôi phục.
Thế nhưng, ngay ngày ta sắp trở về phủ, ta lại thức tỉnh.
Thì ra ta chỉ là một nữ phụ bị vài nét bút hời hợt trong sách phác qua; còn nữ chủ thật sự của Thái tử, lại là một tỳ nữ từ bên ngoài xuyên đến.
Đứa nhi tử mà ta liều chết sinh ra, cuối cùng sẽ nhận nàng làm mẫu thân, thậm chí còn nảy sinh thứ tình cảm loạn luân không thể dung.
Mà phu quân Thái tử của ta, sau khi ta chết đi, liền nóng lòng cưới nàng, viết nên một khúc giai thoại ân tình thắm thiết.
Đời trước, đối diện với nữ nhân kia, ta đã tận hết mọi thủ đoạn, song vẫn không thắng nổi quang hoàn nữ chủ.
Rốt cuộc, tỳ nữ xa cách, Thái tử chán ghét, ta chưa đến hai năm đã chết yểu, thậm chí còn liên lụy cả mẫu tộc, để rồi sau khi Thái tử đăng cơ, chẳng được trọng dụng.
Trùng sinh một kiếp, ta lại trở về khoảnh khắc vừa thức tỉnh ấy.
Kiếp này, phu quân cũng được, nhi tử cũng thôi, ta chỉ sống cho chính mình.
Thế nhưng, Thái tử lần này lại đỏ hoe mắt, chỉ vào thiếu niên dung mạo có bảy phần tương tự hắn trong biệt viện, gằn giọng hỏi ta:
“Hắn là ai?”
THẬP NHỊ NƯƠNG
GIỚI THIỆU:
Vào ngày cử hành lễ cập kê, trong cơn men ba phần say, tỷ phu xông vào phòng ta.
Đêm ấy, miệng bị bịt kín, ta bị đưa vào hầu phủ. Tỷ tỷ ruột của ta nói rằng nàng không thể sinh con, mượn bụng ta dùng một lần.
Một năm sau, ta sinh hạ một bé trai. Tỷ tỷ đưa ta đến rừng trúc, bốn mụ bà cùng nhau bịt miệng ta, đem ta chôn vào huyệt đã đào sẵn từ trước.
Trước khi chết, điều ta vẫn không ngừng nghĩ tới là: Người như ta, đến cõi đời này rốt cuộc là vì điều gì?
Không ngờ, ta lại được người ta đào lên.
Người ấy gầy gò, nhỏ bé, thế mà lại lảo đảo cõng ta đi mười dặm đường.
Hắn cởi tấm áo duy nhất trên thân, đắp cho ta, nói ta phải sống.
Một lão nhân đem ta về nuôi, từ ngày ấy, ta đổi tên đổi họ, sống cuộc đời của một người khác.
Năm năm sau, quán hoành thánh của ta mở đến tận kinh thành, lại chạm mặt gia đình tỷ tỷ bị phát mại.
Tỷ tỷ quỳ xuống cầu ta cứu lấy đứa con của nàng.
Ta chỉ tay về phía thiếu niên đang quỳ ở bên kia, nói:
"Ta chỉ cứu nó."
Khốn Hạc
Ta trời sinh lạnh lùng vô tình.
Dẫu là công chúa, nhưng ai ai cũng chán ghét, sợ hãi.
Chỉ có a hoàn A Tình không sợ chết, mỗi ngày đều khen ngợi ta.
Vì nàng, ta học cách mỉm cười, học làm một người tốt.
Thế nhưng vào ngày phụ hoàng ban hôn, nàng lại bị ngũ muội gọi đi, bị làm nhục mà chết.
Chỉ vì phò mã được ban cho ta, vốn đã sớm là người mà ngũ muội coi trọng.
Thậm chí khi ta xách đao xông tới, nàng vẫn cười nhạo.
“Chỉ là một a hoàn thôi, chết thì chết, chẳng lẽ Tạ Triều Doanh còn dám giết ta đền mạng hay sao?”
Hừ.
Đền mạng ư?
Dĩ nhiên phải bắt nàng ta đền mạng.
Bởi vì mất đi A Tình, ta chẳng khác nào một con chó điên không có dây xích.
(Tên truyện: Khốn Hạc có thể hiểu là: chim hạc bị cầm tù)
TRÊN MỘT NGƯỜI
Văn án:
Kiếp trước, ta cùng thứ muội xuất giá cùng một ngày.
Ta là đích nữ, được phong làm Thái tử phi.
Nàng ta thì bị phụ thân gả cho Lại bộ Thượng thư đã hơn năm mươi tuổi làm kế thất.
Nào ngờ đến ngày đại hôn, ta lại bị nàng ta bày mưu tráo đổi.
Đợi đến khi ta chạy tới Đông cung, nàng ta đã cùng Thái tử viên phòng.
Nàng ta cho rằng, chỉ cần dựa vào dung mạo và thủ đoạn liền có thể bước từng bước lên cao.
Nhưng nàng ta đã xem nhẹ thế lực nhà ngoại ta.
Tính toán trăm đường, cuối cùng cũng chỉ rơi xuống danh phận trắc phi.
Còn ta, cả một đời này, chưa từng được Thái tử sủng ái.
Mang hư danh Hoàng hậu, giam mình trong thâm cung, hao mòn tháng ngày.
Ngày thành trì thất thủ, ta cầm kiếm tự tay đ.â.m c.h.ế.t hoàng đế và thứ muội đã trở thành Quý phi kia.
Uống xong độc dược, lại nổi lửa thiêu rụi Khôn Ninh cung của ta.
Một lần nữa mở mắt, ta thế mà lại quay về trước ngày xuất giá.
Ta mỉm cười khoác lên mình giá y, đích thân tiễn thứ muội tiến vào Đông cung.
Kiếp này, đến lượt ta trở thành kẻ bày trận trên bàn cờ.
Hệ thống xuyên không lần 2, tôi chỉ cần tự do
Trong một thế giới nơi quyền lực, mưu mô và số mệnh giao thoa, cô – một kẻ từ thế giới khác xuyên tới – phải đối mặt với những thử thách tàn nhẫn: hệ thống ép buộc, những nhiệm vụ sống còn và con người với trái tim lạnh lùng.
Xuyên không lần đầu, họ gọi cô là thần nữ, gọi cô là yêu nghiệt, cô ra đi trong sự thống khổ tận cùng. Sống lại lần thứ hai ở một thân phận khác, cái cô cần chỉ là cuộc sống yên bình, ngờ đâu vẫn không thể tránh khỏi kẻ đã làm tan nát cuộc đời của cô
Mục Huyền Phi – vị hoàng đế điên rồ, mạnh mẽ nhưng đầy bí ẩn – là người duy nhất kết nối với số phận của cô. Tình yêu, trả thù, và quyền lực đan xen, mỗi quyết định đều có thể đổi thay sinh mệnh của cả muôn dân.
Liệu tình yêu có thể trở thành xiềng xích, hay cô sẽ tìm được tự do cho chính mình và những người cô trân trọng? Một cuộc chiến trí tuệ, cảm xúc và quyền lực đang chờ bạn khám phá.
HOA TRONG GƯƠNG, TRĂNG DƯỚI NƯỚC
Ta luôn mơ một giấc mộng y hệt.
Trong mộng, ca ca ngồi nghiêm nơi cao đường, ánh mắt sắc lạnh, ngữ khí băng hàn: “Chạy đi, sao không chạy tiếp?”
Hắn đứng dậy, ngón tay thon dài trắng ngần bóp lấy cằm ta, bên tai ta như ác quỷ thấp giọng thì thầm: “Còn chạy nữa, sẽ đánh gãy chân.”
Lời vừa dứt, nụ hôn cuồng dã như thủy triều ập đến, nhấn chìm ta…
Ta mỗi lần đều kinh hãi mà tỉnh giấc.
Ca ca vốn hiền hòa ôn nhu, yêu thương chúng ta – những đứa em thứ, sao có thể giam cầm ta được?
Huống hồ, hôn sự của ta cũng do chính hắn lo liệu.
Mơ thấy hắn xấu xa đến vậy, quả thật ta quá phụ tâm rồi.
Cho đến ngày thành thân, người vén khăn cưới của ta lại chính là ca ca.
Hắn tựa như trong mộng, như mãng xà độc xà, quấn chặt lấy ta…
SINH TỒN CHỐN THÂM CUNG
Ta xuyên không thành một cung nữ mới vào cung.
Vị ma ma quản sự đột nhiên đọc ám hiệu: "Lẻ đổi chẵn giữ nguyên."
Ta còn tưởng gặp được đồng hương, hai hàng lệ sắp rơi xuống, thì trước mắt chợt hiện ra một loạt chữ trôi:
【Đừng nói! Tuyệt đối đừng để lộ cô là người xuyên không!】
【Người lần trước đối được ám hiệu, cỏ trên mộ đã cao ba mét rồi!】
【Chỉ có dân ban tự nhiên mới giữ được mạng, nhưng sẽ bị đ á n h g ã y hai chân, nhốt vào ngục để bóc lột không ngừng.】
Ta sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội vàng quỳ xuống khấu đầu cầu xin:
"Nô tỳ gia cảnh nghèo khó, chưa từng được đọc sách, xin ma ma tha tội."
THỢ DỆT VẢI
Văn án:
Hoàng đế luyện được bí dược, có thể xuyên qua thời không.
Hắn muốn quay về tìm bạch nguyệt quang đã chết.
Cả hoàng cung chấn động, đều cầu ta khuyên ngăn.
Bọn họ không biết, ta làm hoàng hậu năm năm, chẳng qua chỉ là thế thân của vị cung nữ kia mà thôi.
Thế nhưng ta vẫn đi.
“Ngay cả hoàng hậu cũng muốn ngăn trẫm sao?”
Thiên tử vừa giận, vạn người phủ phục quỳ rạp.
Ta nhìn đế vương, khẽ lắc đầu, từng bước tiến lên.
“Không, xin bệ hạ bảo trọng long thể, thần thiếp nguyện thay người thử thuốc.”
Đoạt lấy viên dược kia, ta ngửa đầu nuốt xuống.
Ai lại không có một bạch nguyệt quang của riêng mình chứ?
Tạ Trường Ẩn, ta đến tìm chàng rồi.