Hài Hước
Thể loại nhẹ nhàng, mang đến tiếng cười và sự thư giãn. Các tình huống dở khóc dở cười, nhân vật có tính cách độc lạ, cùng mạch truyện vui tươi giúp người đọc cảm thấy giải trí, xua tan căng thẳng sau những giờ học tập và làm việc.
Truyện mới cập nhật
Mang Luật Rừng Vào Hào Môn
Tôi đây, vốn là một chị đại sư tử khét tiếng nóng nảy ở vùng đồng cỏ châu Phi, thế mà đùng một cái lại xuyên không thành chị dâu trưởng trong một gia đình tài phiệt. Người chồng quyền thế thì mất tích bí ẩn, bỏ lại cho tôi hai cậu em trai, mỗi cậu một tính, cậu nào cậu nấy cũng thuộc dạng "khó chiều", chẳng dễ đối phó chút nào.
Tôi chỉ lạnh lùng cười thầm, ta đây đường đường là chúa tể thảo nguyên, lẽ nào còn phải e ngại mấy chuyện vặt vãnh này sao?
Một đứa là ngôi sao hạng A, cố tình muốn làm tôi bẽ mặt, bèn mời tôi tham gia một show truyền hình thực tế. Kết quả? Tại đồng cỏ châu Phi hoang dã, cả lũ linh cẩu hung tợn nhất cũng phải run rẩy quỳ rạp dưới chân tôi.
Đứa còn lại là tay đua xe công thức một hàng đầu, thế mà tôi chỉ cần nhẹ nhàng đạp ga một cái, xe lao như chớp giật, vượt mặt cậu ta giành luôn chức vô địch.
Về đến nhà, hai cậu em quý hóa vội vàng vây quanh tôi, đứa đấm lưng, đứa bóp vai, cung kính nịnh nọt: “Chị dâu à, chị mà không cần anh trai em nữa thì cũng đừng bỏ rơi tụi em nhé! Hay là chị ly hôn đi rồi làm chị ruột bọn em luôn, còn anh ấy thì… để bọn em coi như anh họ là được rồi.”
Thế nhưng, người chồng tài phiệt đột nhiên “đội mồ sống dậy”, gằn giọng: “Ai nói sẽ ly hôn cơ chứ? Không ly! Có chết cũng không ly!”
Báo Đốm Xuyên Không Vào Nữ Minh Tinh Tuyến 18 Yêu Đương Với Ảnh Đế
Tôi vốn là con báo nổi tiếng nhất trong khu bảo tồn Thiết Lĩnh. Nghe mẹ kể, loài người còn từng quay cảnh tôi tung vó trên chương trình "Thế Giới Động Vật" đình đám của họ.
Vậy mà chỉ vì một khúc xương gà mắc ngang cổ họng, tôi lại xuyên hồn vào thân thể của một nữ diễn viên quèn hạng mười tám, chẳng có chút danh tiếng nào.
Chị quản lý khuyên tôi tham gia một show hẹn hò thực tế để gầy dựng lại danh tiếng, nhưng tôi lại quen thói hoang dã, hành động cứ như đang đóng "Fast and Furious".
Kết quả là khán giả ai nấy đều há hốc mồm. Ôi, vì miếng cơm manh áo mà một con báo như tôi cũng phải học cách ngoan ngoãn rồi.
Anh Đã Chờ Rất Lâu Rồi
1
Nói ra chắc bạn không tin, ba tôi đúng là một nhân vật truyền kỳ.
Cả đời không cưới xin đàng hoàng lần nào, nhưng bên ngoài lại có tận sáu “tri kỷ hồng nhan”, con cái sinh ra đủ lập thành một đội bóng đá, thậm chí còn dư vài đứa làm dự bị.
Tôi trong cái đội hình đồ sộ đó, xếp thứ bảy, không cao không thấp, kẹt ngay giữa.
Theo lý mà nói, kiểu con gái như tôi, đáng lẽ chỉ là “nhân vật quần chúng” trong đại gia đình này, chẳng đủ sức gây sóng gió gì. Nhưng rắc rối nằm ở chỗ… khuôn mặt tôi lại hơi “quá mức tiêu chuẩn”.
Mẹ tôi hồi trẻ là diễn viên tuyến mười tám, nhan sắc tạm gọi là có nền.
Còn tôi thì lại chọn lọc được hết tinh hoa của cả ba lẫn mẹ, thuộc kiểu sắc đẹp “tội phạm thị giác”, đi ngoài đường một ngày bị tám người lạ mặt đòi xin WeChat là chuyện thường.
Từ nhỏ đến lớn, hộc bàn tôi chưa bao giờ thiếu đồ ăn vặt hay thư tình.
Người theo đuổi thì khỏi nói, nghe đâu mà nắm tay xếp hàng từ quảng trường trung tâm thành phố kéo dài tới tận trạm thu phí ngoại ô cũng chưa hết.
Tôi từng khổ não không thôi, nghĩ mãi không biết làm sao để đám người đó dứt áo ra đi hết lượt.
Kết quả là, chưa kịp nghĩ ra biện pháp, thì chính tôi đã “dính chưởng” trước.
Thiên Kim Giả Chỉ Muốn Lười Biếng
Thiên Kim Giả Chỉ Muốn Lười Biếng
Tôi bất ngờ xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết thiên kim thật giả.
Thiên kim giả nhiều lần h/ãm h/ại nữ chính thiên kim thật nhưng đều bị lật tẩy.
Bố mẹ nuôi vô cùng thất vọng, ra lệnh cho cô phải đóng cửa phòng tự kiểm điểm. Nhưng cô ngày càng quá quắt hơn, cuối cùng bị đuổi ra khỏi nhà, sống trong cảnh nghèo túng.
Tôi, người xuyên không thành cô thiên kim giả, nằm trên chiếc giường mềm mại, nước mắt giàn giụa.
Cuộc sống phú quý này cuối cùng cũng đến lượt một đứa lười biếng như tôi!
Sau khi kết thúc thời gian cấm túc, mẹ nuôi thở dài: “Con biết lỗi rồi chứ? Con gầy đi…”
Nhìn thấy khuôn mặt tròn trịa hơn của tôi, bà không nói nên lời.
Tôi ngay lập tức lao vào lòng bà, thành thật nói: “Mẹ, trước đây con thật hư hỏng, con xin được tự kiểm điểm thêm một tháng nữa!”
Mẹ nuôi: ???
Mẹ Tôi – Chim Hoàng Yến Ly Hôn Rồi Bùng Cháy
Mẹ Tôi – Chim Hoàng Yến Ly Hôn Rồi Bùng Cháy
Sau khi bạch nguyệt quang của ba tôi từ nước ngoài về, cô ta mở miệng đòi mẹ tôi nhường chỗ.
Mẹ tôi là kiểu ngây thơ ngu ngốc, chẳng tranh giành gì, chỉ cầu xin được đưa tôi đi cùng.
Tôi lập tức giữ chặt lấy bà, t/ức đến muốn đội nón bảo hiểm cho bà luôn:
“Mẹ! Mẹ muốn làm gì? Phải đòi tiền chứ!”
“Cầm tiền của cái tên trung niên giàu có đó, đi nuôi mười thằng trai trẻ không phải thơm hơn à?”
“Con á? Mẹ khỏi lo.”
“Con sẽ dùng tiền của lão đó để nuôi mẹ suốt đời!”
Gia Đình Phản Diện Hạnh Phúc
Gia Đình Phản Diện Hạnh Phúc
Có được nhà của mình vào ngày hôm đó, ta đang trốn dưới gầm giường, vụng trộm ăn chiếc bánh bao vừa đá//nh c//ắp được.
Nhi tử ngốc nhà họ Lý lại đang cãi nhau với cha nương hắn.
Hắn gào lên:
“Dựa vào cái gì mà người khác đều có muội muội, chỉ có ta là không có! Nhất định là do các người không chịu cố gắng!”
Bằng hữu đồng học của Lý Vân Hành đều có muội muội, chỉ riêng hắn không có.
Hắn ghen tị đến phát đi//ên, cách vài ngày là lại ầm ĩ một trận.
Cha nương hắn mỗi lần đều đánh hắn một trận tơi bời rồi ném ra ngoài.
Ta đã quen rồi.
Thế nhưng lần này, cha nương nhà họ Lý lại không ra tay.
Đang lúc ta nghi hoặc, trước mắt bỗng sáng lên.
Cha nhà họ Lý lôi ngược ta từ dưới gầm giường ra.
…
Xuyên Thành Con Gái Tướng Quân, Ngủ Một Giấc Mười Năm Bên Long Sàng
Ta xuyên vào làm tiểu nữ nhi của phủ Tướng quân.
Nhưng đêm đến lại nhìn thấy đầy một phòng… m/a qu/ỷ!
Lão đạo sĩ bảo ta là thể chất âm cực, muốn sống tới lễ cập kê, nhất định phải nằm cạnh… chân long.
Phụ thân ta liều mình dâng sớ bằng chiến công, kết quả nửa chiếc long sàng của Thái tử… bị ta chiếm luôn.
Vậy mà ta ôm lấy Thái tử ngủ liền một giấc… mười năm.
Đến ngày cập kê, ta bị hắn chặn trước cổng cung:
“Cùng giường chung gối mười năm, nàng nghĩ vỗ mông là đi được à? Nàng coi ta là gì?”
Thấy vẻ ấm ức kia, ta buột miệng thốt ra:
“A… A Bối Bối?”
Người giao tiếp với thú cưng
Tôi bỗng nhiên phát hiện mình nghe hiểu được tiếng của mấy con vật nhỏ, thế là treo bảng “chuyên gia giao tiếp với thú cưng” rồi mở livestream.
Kết nối với một anh trai đẹp lạ mặt, anh ta muốn biết tại sao con chó nhỏ nhà mình ra ngoài lại chẳng thèm để ý đến anh.
Nhìn con Westie xinh xắn trong lòng anh ta, tôi khẽ giật khóe miệng.
“À… là do nó chê anh cứ ra đường gọi nó là ‘Lâm Đại Tráng’, thấy mất mặt lắm.”
“Dù gì thì ở trước mặt đám bạn, ‘Đại Tráng’ nhà anh toàn tự xưng là Karry.”
Thấy vẻ mặt anh chủ của Đại Tráng vừa sốc vừa tổn thương, tôi vội an ủi vài câu:
“Chó nhà anh thông minh lắm đó! Còn biết cả tiếng Anh nữa kìa!”
Gả Cho Anh Nông Dân, Trúng Giải Độc Đắc
Vì sính lễ 100 nghìn tệ, tôi bị bạn trai cũ mắng là “đào mỏ”.
Hôm đi xem mắt, đối diện là một người đàn ông cao gần 1m9, mặt đỏ bừng hỏi tôi:
“Sính lễ 660 nghìn được không? Nếu ít quá thì anh thêm.”
Tôi nhất thời bốc đồng, chớp mắt một cái, kết hôn luôn.
Thế nhưng ông chồng “mua rẻ” này, ngày nào cũng trời chưa sáng đã ra đồng, trời tối mịt mới mò về.
Tiền thì kiếm đầy, thẻ ngân hàng đúng hạn là đưa.
Chỉ có người là không thấy đâu cả.
Tôi sống như góa phụ suốt ba mươi ngày trời.
Cuối cùng không chịu nổi nữa, tôi lôi món đồ chơi nhỏ giấu dưới gối ra.
Kết quả… bị anh bắt gặp tại trận.
Anh nắm tay tôi, giọng khàn khàn:
“Vợ ơi, hay là… dùng anh luôn nhé?”
2
Ngày thứ ba mươi sau khi cưới, tôi tỉnh dậy trên chiếc giường lớn rộng tới 500 mét vuông.
À không, là căn biệt thự hẳn hoi.
Bên cạnh lạnh toát.
Rất tốt. Ông chồng mua rẻ của tôi, lại lại lại dậy sớm ra đồng.
“Trồng trọt gì mà như đào mỏ với giấu nhân tình dưới đất thế không biết!”
Tôi bực bội lật người.
Điện thoại rung liên hồi, tin nhắn của cô bạn thân bắn tới như đạn pháo:
【Hè Miên Miên! Bản thảo đâu rồi?! Bản thiết kế nam chính cơ bắp cho truyện mới đâu?! Độc giả dí tận cổ rồi nè!】
Tôi thở dài nhận mệnh, gửi bản phác thảo đi.
Trên màn hình là một loạt trai cơ bắp, hormone bốc mùi lực điền thứ thiệt.
Vài giây sau, bạn tôi bùng nổ:
【Má ơi má ơi má ơi! Miên Miên, nói thật đi! Có phải cậu lấy chồng cậu làm mẫu không?!】
【Nhìn cơ ngực này! Nhìn cánh tay kia! Như thể bế cậu lên chơi ba trăm hiệp mà không thở nổi ấy!】
【Cuộc sống hậu kết hôn với trai cơ bắp có phải là thiên đường không? Mau! Livestream ngay! Tớ muốn ăn “cẩu lương” tận răng!】
Tôi nhìn màn hình đầy chữ và sticker nhảy loạn, lại nghĩ đến mối quan hệ vợ chồng “trên giấy” suốt một tháng qua, nghẹn không chịu nổi:
【Livestream cái đầu cậu! Đang… sống như góa phụ đây này!】
【???】
【Không phải chứ Miên Miên? Góa phụ?】
【Lục Cảnh Xuyên – chồng cậu ấy! Thân hình kia, vóc dáng kia, nhìn là biết kiểu một đấm đấm chết bò đấy! Đừng nói là… anh ấy có “vấn đề”?】
【Đàn ông ấy mà, qua 25 là như 60. Trên thì già, dưới thì… yếu.】
Tôi giật mình.
Đột nhiên nhớ ra Lục Cảnh Xuyên gần 30 rồi mà chưa từng yêu ai.
Không lẽ… đẹp mã mà “xài không được”?
Tưởng là mình nhặt được báu vật, ai ngờ…
Hu hu, đúng là “của rẻ là của ôi”.
Tôi và Lục Cảnh Xuyên quen nhau qua buổi xem mắt.
Gặp một lần rồi cưới luôn.
Lúc đó, chỉ vì 100 nghìn tệ sính lễ, tôi bị bạn trai cũ và cả nhà hắn mắng là hám tiền.
Dì hai tức quá, giới thiệu cho tôi một người:
“Dì quen một cậu trai, đừng coi thường vì không học đại học, nhưng thuê cả mấy nghìn mẫu đất, kiếm được lắm!”
Tôi chẳng mấy hứng thú, trong đầu tưởng tượng ra kiểu đại gia quê đeo dây chuyền vàng to bản.
Kết quả, hôm gặp ở quán cà phê, tôi sững sờ.
Trước mặt là một người đàn ông cao gần 1m9 đứng ở cửa.
Áo thun đen bó sát, lộ rõ cơ ngực; đầu cắt cua, ngũ quan sắc nét – như bước ra từ phim lính đặc chủng.
“Xin… xin lỗi, tôi tới trễ.”
Anh lúng túng mở lời, giọng trầm ấm:
“Bên ruộng có chút việc đột xuất…”
Sự tương phản quá lớn khiến tôi đơ mất vài giây.
Dì hai nói anh học hết cấp ba rồi nghỉ, về quê làm nông, tích góp được ít vốn, người thật thà, chưa từng yêu ai.
Đẹp trai thật, khí chất cũng trầm ổn, đáng tin.
Nhưng tôi lúc ấy vừa thất tình, lòng như tro tàn.
Cả bữa ăn yên ắng đến ngột ngạt.
Anh hầu như không chủ động nói chuyện. Tôi hỏi một câu, anh trả lời đúng một câu, ngắn như điện báo.
Ánh mắt lúc thì nhìn mặt bàn, lúc thì lảng ra cửa sổ, tuyệt đối không dám nhìn tôi.
Thật thà là thật thà thật, còn ngốc… cũng rất ngốc.
Tôi còn đang nghĩ cách rút lui thì bạn trai cũ gọi tới:
“Miên Miên, mẹ anh nói rồi, sính lễ cao nhất chỉ bốn mươi nghìn thôi. Muốn cưới thì… em phải có thai trước, như vậy mới chắc ăn…”
“Chắc cái đầu anh á!”
Tôi giận điên lên, gào lên rồi cúp máy.
Tôi vừa lau nước mắt, vừa thấy nhục nhã.
Đối diện, Lục Cảnh Xuyên hoảng hốt, hai bàn tay to vò đầu gối loạn lên:
“Em… xin lỗi… anh nói gì sai à?”
“Em… đừng giận mà…”
Anh cuống đến mức đổ mồ hôi, quên luôn việc đưa khăn giấy.
Tôi ngẩng đầu, nhìn anh đầy bực bội:
“Anh là Lục Cảnh Xuyên đúng không? Vậy lấy anh thì được sính lễ bao nhiêu?”
Vừa hỏi xong là hối hận, cảm giác bản thân như phát rồ.
Mặt anh đỏ bừng:
“Sáu… sáu trăm sáu mươi nghìn, được không?”
Thấy tôi không nói gì, anh vội nói tiếp:
“Nếu ít thì… thì em cứ nói, anh còn tiền tiết kiệm…
Kết hôn rồi, tiền đưa hết cho em giữ…
Chỉ cần… em không chê anh ít học…”
Chiều hôm đó, anh dắt tôi đi mua nhẫn và lễ vật cưới, toàn chọn loại đắt nhất.
Nhân viên bán hàng khen anh hào phóng.
Anh đỏ mặt nói:
“Đáng mà.”
Vậy là tôi giận dỗi cưới luôn người đàn ông chỉ mới gặp một lần này.
Lục Cảnh Xuyên mồ côi cha mẹ, một mình xây biệt thự hai tầng ở quê.
Tôi làm nghề vẽ minh họa tự do, sống ở quê cũng không tệ — không khí trong lành, đổi gió sáng tác.
Chỉ là…
Đêm tân hôn, khách khứa vừa về hết,
anh nhìn tôi, lúng túng nói:
“Em… nghỉ sớm nhé.”
Rồi ôm gối… chui sang phòng bên.
Từ đó đến nay, ngày nào cũng vậy:
Trời chưa sáng đã ra đồng, tối đen mới mò về.
Không sai ngày nào.
Chẳng lẽ dưới ruộng có báu vật?
Có vợ xinh thế mà không thèm ngó ngàng gì hết!
Một quẻ ngàn vàng
Thiên kim nhà họ Phó mất tích bí ẩn, chỉ cần cung cấp manh mối thôi là được thưởng tận 5 triệu.
Tôi ngồi trong quán nướng nhìn tấm ảnh của cô tiểu thư.
Váy ngắn trắng hoa nhí, đôi mắt long lanh, mất tích vào khoảng 12 giờ khuya.
Tùy tiện bói đại một quẻ, tôi nhắn lại:
“Mất cái rắm, đang bị nhốt dưới hầm, đồ ngốc.”
Ông chủ quen mặt mang đồ nướng tới, rắc thì là với ớt bột vừa vặn.
Thịt đây rồi!
Lại đây, chị chiều em!
Chắc tại tôi đang mải ăn quá, chẳng buồn để ý điện thoại bị quăng sang một bên đang rung liên hồi.
【Xin chào, tôi là Phó Linh Hạc, tổng giám đốc tập đoàn Phó thị.】
【Chào cô, không biết giờ gọi điện có tiện không?】
【Alo?】
……
【Cho tôi số tài khoản!】