Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Ông Chồng Hư Hỏng
Ông Chồng Hư Hỏng
Khi có kết quả kiểm tra trước khi ma/ng th a.i, bác sĩ nhìn chằm chằm vào tờ kết quả của chồng tôi, cau mày hỏi:
“Sao lại ít thế này? Có kiêng đủ ba ngày theo yêu cầu không?”
“Lần cuối cùng là khi nào?”
Tôi đáp ngay:
“Bốn ngày trước.”
Nhưng Giang Mặc lại ấp úng:
“Hôm qua.”
Đừng Coi Thường Vợ Cũ Nội Trợ
Đừng Coi Thường Vợ Cũ Nội Trợ
Mười năm hôn nhân.
Tôi đã đưa anh ta – từ một lập trình viên vô danh – lên đến đỉnh cao của một công ty chuẩn bị niêm yết trên sàn.
Vì anh ta, tôi buông bỏ thế giới của mình, rửa tay vào bếp, trở thành người vợ hiền đảm trong miệng anh ta.
Đêm trước ngày công ty gõ chuông niêm yết, anh ta lại ôm cô gái trẻ đẹp – nữ đồng sáng lập của công ty – đặt trước mặt tôi một bản thỏa thuận l/y h ô.n tay trắng ra đi.
Anh ta nói:
“Tô Tình, em đã rời xa xã hội quá lâu, chẳng có chút đóng góp nào.”
Anh ta nói:
“Giữa chúng ta, giờ chỉ còn chút tình nghĩa, đừng làm ầm ĩ nữa.”
Mọi người đều nghĩ tôi sẽ khóc lóc, sẽ nổi đi/ên, sẽ tranh giành phần tài sản và cổ phần vốn dĩ thuộc về tôi.
Họ đã đoán sai.
Họ không biết rằng, đế chế thương nghiệp mà tôi từng tận tâm xây đắp cho anh ta, tận sâu dưới nền móng ấy – là do chính tay tôi chôn xuống khi còn yêu anh ta.
Và giờ, tôi sẽ rút nó ra.
Cùng với cả tương lai của anh ta.
NGƯỜI BÀ CAY NGHIỆT
Mang thai được ba tháng, bà nội chồng tôi tìm tới nhà đặt ra luật lệ.
Bà ta cố tình giec con chó mà tôi nuôi suốt ba năm, rồi đem hầm thành canh để chọc tức tôi.
Trên bàn cơm, bà ta đắc ý khoe khoang:
“Ăn thịt con s/ú/c s/i/n/h lớn lên bằng đồ ăn xịn đúng là thơm ngon~”
Ăn xong, bà ta lại bắt tôi phải quỳ lạy, nhận con rùa mà bà ta nuôi bốn mươi năm làm mẹ nuôi.
Tôi ngoan ngoãn làm theo.
Chỉ là… bà ta không biết, nhận mẹ nuôi thì dễ, nhưng tiễn con nuôi đi thì khó đấy!
…
Gặp Lại Người Cũ, Trái Tim Vẫn Loạn Nhịp
Công ty tổ chức tiệc cuối năm, lãnh đạo muốn giới thiệu đối tượng cho tôi.
Tôi uống nhiều rượu, mắt đỏ hoe, nói rằng mình vẫn không quên được người yêu cũ.
Đồng nghiệp hóng chuyện, bảo tôi kể chút chi tiết.
Sắc mặt của ông chủ ngồi ở vị trí chủ tọa ngày càng vi diệu.
“Người yêu cũ của cô… chẳng lẽ họ Nhậm?”
Vụ án số 17 của Công ty thực thi pháp luật
Tôi ở Đông Nam Á mở một công ty thi hành pháp luật.
Chuyên chuyên trị những kẻ mà pháp luật không thể xử lý được.
Hôm ấy, tôi gặp một bà ngoại tuyệt vọng.
Kẻ sát nhân đã tra tấn cháu gái ngoại của bà, nhưng lại được tuyên bố vô tội và thả ra.
Ngày được thả, hắn tìm người đập nát cửa nhà cụ.
Hắn ném tấm ảnh thi thể trơ trụi, bị tàn phá của bé gái vào mặt cụ.
“Bà báo cảnh sát đi, bà báo đi, mai tao sẽ đào mộ nó!”
Cũng chính hôm ấy, cụ nhặt từng tấm ảnh cháu gái lên.
Rồi tìm đến công ty chúng tôi.
Con Gái Của Nữ Chính Truyện Ngược
Con Gái Của Nữ Chính Truyện Ngược
Tôi là con gái của nữ chính trong một cuốn truyện ngược.
Năm lên bốn tuổi, cuối cùng tôi cũng hiểu được những dòng bình luận kỳ lạ xuất hiện trước mắt mình:
【Nữ chính vẫn đang cố gắng thức khuya làm việc kiếm tiền nuôi con gái, không hề biết mình đã mắc u/ng th/ư. Nếu còn chần chừ, đứa bé sẽ mất mẹ mất!】
【Nếu nam nữ chính chịu mở miệng nói chuyện, thì đã không có cảnh nữ chính bỏ đi với cái thai.】
【Thật đáng thương cho con gái họ, mất mẹ năm sáu tuổi. Nam chính hoàn toàn không biết nữ chính đã chet, lại còn sinh con gái với anh ấy, cứ thế sống cô độc đến già.】
【Đáng thương nhất là bé con của chúng ta, rõ ràng có một người bố giàu có mà lại bị gửi vào viện phúc lợi…】
Mẹ tôi sẽ chet ư?
Tôi nhìn người mẹ hiền dịu, xinh đẹp của mình, sững sờ.
Không được!
Họ không chịu mở miệng, nhưng tôi thì có thể!
Một buổi chiều nắng đẹp, tôi đứng dưới một tòa nhà văn phòng, nhắm chuẩn người đàn ông mặc âu phục lịch lãm, rồi ôm chầm lấy chân ông ấy: “Bố, đưa tiền đây, con phải cứu mẹ!”
Lấy Danh Tội Lỗi, Trả Bằng Cả Địa Ngục
Lấy Danh Tội Lỗi, Trả Bằng Cả Địa Ngục
Ngày phát hiện Chu Trầm ng/oại t ì.nh, tôi bụng bầu 8 tháng, trực tiếp đến tận nhà con giáp thứ mười ba.
Có lẽ cô ta nhìn ra ý định “ăn vạ” của tôi, liền vội vã giơ cây lau nhà lên giữ khoảng cách.
Nhưng lúc đó tôi đã chẳng còn lý trí nào nữa, cầm thùng sơn tạt thẳng vào người cô ta, sau đó vẽ lên tường tám chữ thật to:
“Không biết xấu hổ, biết có vợ vẫn chen.”
Chữ “không” còn viết nhầm thành “liếm”.
Và thế là — tôi bị mời về đồn công an.
Các anh công an thấy cái bụng to tướng của tôi thì không nỡ mạnh tay.
Thật ra đừng nói họ, đến tôi còn chẳng biết phải xử sao với mình.
Tám tháng rồi.
Mọi thứ gần như đã ngã ngũ.
Chu Trầm cũng chẳng thèm giả vờ nữa, chỉ chờ tôi sinh xong là ép tôi ra đi tay trắng.
Tôi cũng từng nghĩ mình bị dồn đến đường cùng rồi.
Ai ngờ, cái bụng tám tháng này…
Lại chính là lá chắn vững chắc nhất đời tôi sau này.
Cháu Gái Trà Xanh Của Chú Út
Cháu Gái Trà Xanh Của Chú Út
Trong bữa tiệc gia đình dịp Trung thu, lúc tôi vừa ngồi xuống, chú út tiện tay vặn giúp tôi một chai nước.
Chưa kịp cảm ơn, bạn gái của chú – chị Linh Nhi – bỗng cười khẩy, giọng châm chọc vang lên:
“Có lúc em cũng diễn thật đó.”
“Bự chảng như vậy rồi mà mở không nổi chai nước, còn làm bộ làm tịch như bé cưng chờ chú út chăm sóc. Đừng tưởng ai cũng không nhìn ra em đang mượn danh cháu gái để chơi trò tình cảm mờ ám với chú ấy nha.”
Tôi bất lực giơ cổ tay phải còn băng bó lên, nhẹ giọng:
“Em bị thương, không tiện dùng lực thôi ạ.”
Nhưng chị ta càng khinh thường ra mặt:
“Tôi với chú út sắp đính hôn rồi. Cho dù em có ✂️ tay ch .t trước mặt ảnh, ảnh cũng chẳng thèm nhìn đâu.”
LÝ PHÁN PHÁN TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ TOẢ SÁNG
Ba mẹ ruột không cho tôi gọi họ là ba mẹ, chỉ được phép gọi là chú và dì.
Vậy mà sau này, khi tôi đỗ vào Thanh Hoa, họ lại đi khắp nơi khoe khoang:
“Đây là con gái tôi…”
Tôi mỉm cười phản bác:
“Chú dì à, con cái không thể nhận bừa được đâu.”
…
Ánh Dương Ngược Lối
Ánh Dương Ngược Lối
Sau khi biết được nam chính đang âm thầm tài trợ cho nữ chính, tôi lấy hết can đảm tự ứng cử với anh ấy.
“Cái đó… hay là anh cũng tài trợ cho em một chút đi? Em chỉ cần ăn một bữa mỗi ngày là được rồi.”
Dòng bình luận chế giễu lập tức hiện lên:
【Nam chính tài trợ cho nữ chính vì anh ấy thích nữ chính, còn cô ta là cái thá gì?】
【Cứ là đồ của nữ chính, nữ phụ cái gì cũng muốn c/ướp! Nhưng c/ướp không được, chỉ có thể giả vờ đáng thương!】
【Đừng lo! Cô ta cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa đâu, sắp bị đuổi học vì hãm hại nữ chính rồi!】
Đuổi học? Không thể nào!
Tôi còn phải ăn no, còn phải thi đỗ đại học!
Sau này, trong con hẻm nhỏ, tôi đã cứu nữ chính khỏi bị tống tiền.
Phấn khích chạy đến chỗ nam chính để khoe công.
“Hôm nay có thể thêm cho em một bữa nữa không? Em vừa dùng hết sạch sức lực rồi!”