Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
TUỔI THƠ TỔN THƯƠNG VÌ MẸ RUỘT, TÔI ĐƯỢC MẸ CHỒNG CỨU RỖI
Tôi và chồng là người cùng làng. Hồi nhỏ, mẹ tôi thiên vị ghê gớm. Có gì ngon hay đồ chơi hay ho, đều dành cho chị gái tôi.
Cùng một quả táo, chị tôi lúc nào cũng cắn một miếng trước rồi mới đưa cho tôi.
Mẹ tôi thường bảo tôi:
“Nó là con bé ăn phân đấy, đừng để ý đến nó.”
Lớn hơn chút, tôi mới bắt đầu suy nghĩ:
“Tại sao người ăn phân lại không phải là tôi?”
Mãi đến lúc mẹ chồng bưng ra đĩa bí đao hầm cà tím, tôi mới thật sự nhận ra: IQ của tôi đã bị xúc phạm nghiêm trọng.
Tôi không biết nấu ăn, lại còn kén ăn.
Mẹ chồng nấu cả nồi to, tôi chỉ ăn đúng một bát nhỏ.
Trong miệng mấy bà cô hàng xóm trong khu, tôi chính là kiểu con dâu nhà người ta “được cưng chiều nên sinh hư, lười biếng ham ăn lại còn kén cá chọn canh”.
Món tủ của mẹ chồng là bí đao hầm cà tím, còn chồng tôi thì phụ việc bằng cách nấu mì trụng nước lạnh. Cả nhà ăn uống vui vẻ lắm.
Nhà tôi ăn uống đơn điệu đến mức hàng xóm có thể đoán chính xác hôm nay bữa cơm nhà tôi có gì.
Dựa vào đồ ăn nhà tôi, bạn có thể cảm nhận rõ sự luân chuyển của bốn mùa.
Tất nhiên, duy chỉ có buổi sáng là không bao giờ thay đổi: luôn là mì. Không hề bị ảnh hưởng bởi mùa nào hết.
Còn các món ăn của mẹ chồng thì mỗi mùa chỉ đổi một món, và chưa tới mùa thì đừng hòng có món đó.
Ví dụ như: mùa đông tôi thèm ăn đậu tằm, thì phải đợi đến… hè năm sau.
Xuân thì có trứng chiên với rau dền và ngò thơm, hè thì có cà tím hầm với đậu que và khoai tây, thu ăn súp lơ, đông thì hầm cải thảo.
Ưu điểm lớn nhất: rẻ mà chắc bụng.
Hôm nay là sinh nhật tôi. Khi mẹ chồng lại bưng ra đĩa “bí đao hầm cà tím vô địch”, đầu óc tôi lại trôi về những ký ức xa xăm...
Kết Cục Của Nữ Phụ Độc Ác
Sau khi kết thúc có hậu của nữ chính, tôi, kẻ phản diện đ ộc á c đã làm đủ mọi điều xấu xa, cũng đã đến lúc phải rút lui.
Đám cưới của nữ chính và nam chính long trọng chưa từng thấy, nghe nói tốn kém cả trăm triệu.
Hôm đó, pháo hoa rực sáng trên bầu trời thành phố Đàn suốt hai tiếng đồng hồ, màn hình khổng lồ trên tòa nhà đắt đỏ nhất trung tâm thành phố chiếu trực tiếp toàn bộ hôn lễ.
Tôi lê bước thân thể mệt nhoài sau giờ làm về lại căn phòng trọ, mang về cho chú chó nhỏ của mình một túi xương còn sót lại từ gánh hàng rong.
Hai tháng sau, có một ngày Trần Tiến gõ cửa nhà tôi.
Ánh mắt khinh bỉ của cậu ta nhìn tôi cứ như đang nhìn một con kiến hôi.
Cậu ta hỏi tôi: "Khương Đề, cô có hối hận không?"
Cậu ta là nam phụ bi kịch, yêu nữ chính nhưng không được đáp lại. Để nữ chính và nam chính có thể đến với nhau, cậu ta đã khiến tôi mất đi tất cả.
Cậu ta hỏi tôi có hối hận không.
Tôi mỉm cười nhẹ nhõm: "Hối hận chứ.”
"Hối hận vì ngày đó đã cứu một kẻ lang thang bị người ta đ ánh đ ập như chó dại là cậu, đáng lẽ ra tôi nên đứng nhìn cậu ch ếc mới phải."
Trở Về Nước Để Phẫu Thuật
Tôi là bạch nguyệt quang của tổng tài bá đạo, sắp chết vì bệnh, muốn về nước phẫu thuật, nhưng anh trai tôi lại tìm đủ mọi cách ngăn cản.
Anh ta tin chắc rằng, chỉ cần bạch nguyệt quang quay về, tổng tài nhất định sẽ vứt bỏ người thay thế.
Anh ta là một kẻ si tình tận tụy vì người thay thế đó.
“Bệnh thì chịu đi, chưa cần cấp cứu vội.”
“Phẫu thuật trễ vài ngày cũng không chết được đâu, bọn họ sắp kết hôn rồi.”
Để giữ mạng, tôi liều mình gọi điện cho tổng tài: “Nghe nói tôi là bạch nguyệt quang của anh, anh có thể đón tôi về nước không?”
Nghe nói lúc tôi gọi, bọn họ đang làm lễ cưới. Tổng tài bỏ lại cô dâu và khách mời, lập tức lên máy bay bay xuyên đêm đến chỗ tôi.
Bé Cưng Cá Chép May Mắn
Bé Cưng Cá Chép May Mắn
Trên đường chạy nạn, phụ mẫu nuôi đã bỏ rơi ta.
Ta đi từng nhà hỏi: “Có ai muốn nuôi một đứa nhỏ không?”
Hỏi đến nhà thứ 100, một thư sinh nghèo cho ta nửa củ khoai lang.
“Về sau, con tên là Phúc Bảo, ta là phụ thân của con.”
Ta nhìn khí vận trên đỉnh đầu phụ thân, nói: “Phụ thân đi về phương Bắc, tiền đồ vô lượng!”
Bảo Mẫu 45 Tuổi và Thầy Giáo Trẻ
Bảo Mẫu 45 Tuổi và Thầy Giáo Trẻ
Tôi dùng chứng minh thư của mẹ để đi làm bảo mẫu kiếm tiền.
Ông chủ – Thẩm Dật Chu – nhìn vào sơ yếu lý lịch, nhíu mày:
“Cô… bốn mươi ba tuổi á?”
Tôi giả giọng địa phương:
“Cháu ơi, tính tuổi ta thì ta cũng phải bốn mươi lăm rồi! Ở quê còn hai đứa con chuẩn bị thi đại học đấy!”
Về sau, lúc tôi đang ngồi học trong giảng đường đại học, ngẩng đầu lên thì đụng ngay ánh mắt của… Thẩm Dật Chu.
Tan học, anh ta chặn tôi vào góc tường:
“Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Giờ lại vác mặt đi học đại học?”
Tôi run cầm cập:
“Thầy ơi… thầy nhận nhầm người rồi thì phải?”
Ánh mắt Thẩm Dật Chu lóe lên nguy hiểm, anh ta cười mà như không cười:
“Cô nói tiếng địa phương nghe vẫn thú vị hơn nhiều đấy.”
Tôi rụt cổ:
“Mẹ ơi, đừng để con trượt môn nhaaaa~”
Thiên Kim Thật, Điên Không Ai Cản
Thiên Kim Thật, Điên Không Ai Cản
Ngày tôi được gia tộc hắc bang nhận về.
Người đàn ông gọi là “ba” của tôi đã đưa cho tôi tấm séc mười triệu tệ.
Ông ta nói: đây là “phí an ủi” để tôi thay vị thiên kim giả kia đi ch .t.
Còn mấy ông anh trai đẹp đến mức trời đất bất dung thì vây quanh thiên kim giả yếu đuối như đóa sen trong mưa kia.
Anh cả lạnh lùng cảnh cáo:
“Thu lại mấy trò khôn lỏi của em đi. Ngoài việc thay người khác đỡ tai họa, em chẳng có giá trị gì cả.”
Anh hai thì mỉa mai:
“Đừng mơ chạm vào một sợi tóc của Noãn Noãn. Không thì tôi sẽ cho em ra khỏi đây bằng cáng.”
Anh ba cười dịu dàng, nhưng lại đưa tôi ly nước đã bỏ th/u0^c:
“Uống đi, ngủ một giấc. Mai dậy, ngoan ngoãn đi gặp thằng điên nhà họ Tiêu.”
Thiên kim giả Cố Noãn Noãn rúc trong lòng anh cả, nước mắt lưng tròng:
“Chị ơi… xin lỗi, tất cả là tại em… Nếu không vì em, chị cũng sẽ không bị Tiêu Quyết để ý tới…”
GIẢ LÀM BÀ BẦU CÒN MUỐN GIÀNH GHẾ, TÔI PHÁT ĐIÊN TẠI CHỖ
Ghế giường dưới tàu hỏa của tôi bị một người phụ nữ lạ chiếm mất.
“Tôi có thai, chỗ này là của tôi. Cô leo lên trên đi.”
Vừa nói, cô ta vừa lục túi của tôi, lôi ra gói bánh cay (lạp điều) nhét vào miệng.
Nhai hai cái, “phì!” một tiếng, nhổ hết vào mặt tôi.
“Cái quái gì đây? Cay đến con trai tôi rồi! Ba vạn! Thiếu một xu cũng đừng mong về nhà.”
Tôi bật cười.
“Dựa vào đâu? Dựa vào việc cô hạ tiện à?”
Cô ta gào lên, tát thẳng vào mặt tôi.
“Mày dám chọc bà bầu? Đồ không có giáo dục! Tao thay mẹ mày dạy dỗ mày!
Nhìn cái gì? Không phục à? Thì đánh lại tao xem!”
Tôi vốn rất ngoan.
Thế nên, tôi đấm thẳng vào bụng cô ta.
Bộ Đồ Đôi Của Ảnh Đế
Ảnh đế Thẩm Nghiễn Châu, gần đây bị khui ra chuyện đồ thường ngày toàn là đồ đôi.
Fan đồn đoán, ảnh đế đã có chủ.
Ờ…
Ảnh đế không độc thân tôi biết rõ, chúng tôi đã âm thầm kết hôn mười năm rồi.
Nhưng mà mấy bộ đồ đôi này…
Là tôi mặc cùng CP trên màn ảnh của mình.
Còn bộ của Thẩm Nghiễn Châu, phần nữ không ở trên người tôi.
Tôi tưởng tình cảm chúng tôi đã đi đến hồi kết, nên kéo CP trên màn ảnh của tôi ra chương trình bán mạnh bán mẽ.
Trong lúc CP fan hò reo vui mừng, ảnh đế lại ở buổi họp báo, đối diện đám phóng viên lá cải gào khản cả giọng:
“Mấy người ăn uống thế nào mà làm việc kiểu gì vậy? Tôi đã nói gần như rõ ràng lắm rồi mà mấy người vẫn không hiểu, vẫn không khui ra được.”
“Tất cả đều tại các người, vợ tôi cô ấy… cô ấy sắp chạy theo người khác rồi!”
Di Chúc Máu
Di Chúc Máu
Trong lễ đính hôn, mẹ tôi đột nhiên phát điên.
Bà lật tung bàn tiệc, lao đến tát vào mặt Lý Lương – người tôi sắp đính hôn – đến mức máu mũi hắn chảy ròng ròng.
Bà còn túm tóc mẹ của Lý Lương, đập đầu bà ấy xuống bàn liên tiếp.
Mãi đến khi mọi người cùng lao vào mới khống chế được mẹ.
Trong tay bà vẫn còn nắm chặt hai nắm tóc của mẹ Lý Lương.
Mẹ khẽ nói với tôi rằng bà đã trọng sinh.
Tình Yêu Trong Lớp Giáp
Khi còn trẻ, tin đồn sai lệch về “Bạch Nguyệt Quang” đã truyền về nước.
Người bên cạnh tôi thi nhau nhắn tin hỏi tôi có muốn đi đón Trần Yến không.
Tôi vừa định nhắn lại để làm sáng tỏ.
Cánh tay ôm ngang eo tôi bỗng siết chặt thêm vài phần.
“Bạch Nguyệt Quang?” Bên tai vang lên giọng nói nghiến răng nghiến lợi.
“Tôi đã biết! Em ở ngoài còn nuôi thêm con chó khác!”