Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Bình Luận Tiết Lộ Kịch Bản, Ta Phản Đòn.
Tân nương vừa bước vào cửa, còn chưa bái đường, phu quân đã bắt ta phải dập đầu dâng trà cho tẩu tẩu góa phụ trước.
Còn muốn ta gọi nàng một tiếng
"Tỷ tỷ".
Trong lúc ta còn đang nghi hoặc, trước mặt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận.
【Nếu không phải vì của hồi môn hậu hĩnh của nữ phụ có thể giúp nam chính giải quyết khoản thâm hụt trong phủ, nam chính đã không đời nào cưới nàng ta làm bình thê.】
【Chỉ tội nghiệp cho nữ chính của chúng ta, khó khăn lắm mới chờ được đến ngày có thể quang minh chính đại ở bên cạnh nam chính, vậy mà còn phải chia sẻ phu quân với người khác.】
【Nhưng nhanh thôi, cha và anh trai của nữ phụ sẽ bị phán tội thông đồng với địch, nữ phụ cũng sẽ bị đày vào quân trung làm kỹ nữ quân đội.】
【Đến lúc đó sẽ không còn ai ngứa mắt nữ chính nữa.】
Lúc này ta mới biết, phu quân của ta, Lục Trạm, muốn trong hôm nay cưới cả hai người thê tử, đón cả tẩu tẩu góa phụ của hắn là Tạ Vãn Ngưng và ta cùng vào cửa.
Mà vị trí chính thê vốn thuộc về ta cũng phải chắp tay dâng cho người khác.
Cơn giận trong lòng ta bốc lên ngùn ngụt, ta lập tức giật phăng khăn hỷ xuống, giơ tay tát cho Lục Trạm một cái bạt tai.
L/ừa đ/ảo, ch/iếm đ/oạt tài sản, hại người mà còn dám giở trò trên đầu ta, hắn coi như đã đụng phải thứ dữ rồi.
Người công lược thứ 100 là một con cá muối!
**Tên: Người Chinh Phục Thứ 100**
99 người chinh phục Hạ Thiên Kiêu trước tôi đều thất bại.
Tất cả bọn họ đều đã chết.
Tôi là người thứ 100, và cũng là người sống sót lâu nhất.
Lý do là — tôi trì hoãn.
Tôi và hắn chưa từng gặp mặt.
Chưa bắt đầu, thất bại kiểu gì được?
Tôi sống như một cái bug, mỗi ngày chìm đắm trong rượu chè, tiêu tiền như nước.
Cho đến năm thứ mười, cuối cùng hắn cũng tìm thấy tôi, không thể nhịn được nữa liền hỏi: "Sao em vẫn chưa tới chinh phục tôi?"
BÌNH MINH LẦN THỨ HAI
Tôi là một đứa béo ú không muốn sống nữa.
Vì thế tôi bỏ ra một khoản tiền lớn, bay đến Tam Á để nhảy xuống biển.
Ngay khoảnh khắc sắp ngạt thở, trong cơ thể tôi bỗng chen vào một linh hồn xa lạ.
Người đó cưỡng ép điều khiển thân thể nặng nề này, bơi ngược trở lại.
Phun ra một ngụm nước lớn, tôi liền nghe trong đầu vang lên một giọng khàn thấp:
“Đ* má.”
…
VIẾT LẠI SỐ PHẬN CỦA EM GÁI THIÊN KIM
Tôi là bạch liên hoa kiêm luôn nữ phụ trong truyện giả thiên kim thật thiên kim.
Tất cả mọi người ở đây đều yêu tôi, bất kể tôi làm gì cũng đều đúng. Còn nữ chính thì hoàn toàn trái ngược với tôi.
Ngay cả trong mắt nam chính, tôi bèo mấy cũng là bạch nguyệt quang, còn cô ấy chỉ là một kẻ thế thân.
Cho đến khi nữ chính mắc u/n/g t/h/ư và c/h/e/c đi trong đau đớn, mọi người mới chợt bừng tỉnh, nhận ra họ yêu cô ấy nhiều đến thế nào.
Vì vậy, ngay ngày đầu tiên xuyên vào truyện, tôi đã đưa nữ chính đi bệnh viện kiểm tra:
“Làm nội soi dạ dày đi.”
Từ đó về sau, tôi thuận buồm xuôi gió, vô ưu vô lo, chỉ mong cô ta kiếp này đừng bao giờ mắc u/n/g t/h/ư nữa.
…
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ CHO NỤ CƯỜI CỦA BẠCH NGUYỆT QUANG
Khi chụp ảnh trên nền tuyết, bạn trai tôi bất ngờ quật tôi một cú qua vai, chỉ để chọc cho bạch nguyệt quang cười.
“Đùa tí thôi mà, nhìn cái mặt em ngố chưa kìa, hahaha!”
Hôm đó, bạch nguyệt quang của anh ta có được nụ cười đẹp nhất.
Còn tôi bị gãy tay phải, từ đó không thể cầm dao mổ được nữa.
Vài năm sau, anh ta mắc một căn bệnh hiếm.
Người duy nhất trong cả nước có thể phẫu thuật… là tôi.
Khoảnh khắc anh ta quật tôi xuống đất để lấy lòng bạch nguyệt quang, cũng là lúc anh ta tự vứt luôn cái mạng của mình.
...
TỰ THỦY NIÊN HOA
Tôi và Tư Niên đã giày vò nhau gần mười năm.
Anh ta dắt hết tình nhân này đến tình nhân khác rồi khoe khoang ngoài phố, còn tôi thì nắm chặt quá nửa gia sản của anh ta mãi không buông tay.
Chúng tôi đều siết chặt nhược điểm của đối phương, ai cũng không chịu nhường bước.
Nhưng hôm nay, tôi quyết định sẽ ly hôn với anh ta.
Bởi vì… tôi sắp c/h/e/c rồi.
…
Điên Cuồng
Điên Cuồng
Tôi là Thẩm Vi Vi, con gái nuôi của nhà họ Thẩm, gia đình giàu có bậc nhất.
Vì đem lòng yêu anh trai nuôi nên tôi bị anh ấy đưa vào bệnh viện tâm thần.
“Vi Vi, em chỉ bị bệnh thôi.”
“Khi nào em khỏi bệnh, anh sẽ đến đón em về. Ngoan nhé?”
Sau khi anh ấy đi, một vị bác sĩ trẻ tuổi, điển trai hỏi tôi: “Em bị làm sao?”
Tôi trả lời: “Em cứ nhìn thấy anh trai là lại muốn ăn… ăn môi anh ấy. Mọi người bảo em có bệnh, nên đưa em đến đây.”
Bác sĩ chăm chú nhìn tôi, quan sát kỹ lưỡng một lúc, rồi dùng đèn pin kiểm tra đồng tử của tôi.
Sau đó, anh ấy nói: “Không có gì nghiêm trọng, chỉ là bình thường em ăn môi ít quá thôi. Anh sẽ kê cho em một liệu trình nửa tháng, mỗi ngày sáng, trưa, tối đến phòng y tế tìm anh, ăn môi nửa tiếng…”
Đang nói chuyện thì một ông chú trung niên hói đầu, béo mập gầm lên giận dữ: “Hạ Kỳ Triều! Cậu lại giả mạo tôi à!”
Tôi, người đang cầm đơn thuốc trong tay, “???”
Im Lặng Chết Chóc
Tôi mua một cặp nút tai chống ồn, người bán cam đoan tuyệt đối yên tĩnh.
Giải quyết vấn đề từ gốc rễ.
Tôi đeo nút tai vào thì tầng trên trở nên yên lặng.
Ba ngày sau, cảnh sát tới nhà, anh ta nói tầng trên đã chết ba ngày rồi.
Nhưng vào tối hôm tôi giao nút tai chống ồn cho cảnh sát.
Tầng trên lại vang lên tiếng kéo ghế.
Tôi không phải cô dâu ngoan ngoãn, tôi là người nắm quyền trong nhà họ Trần
Lần đầu tiên ra mắt bố mẹ bạn trai, tôi cẩn thận thay một chiếc váy trắng nhỏ, cố gắng mỉm cười dịu dàng, ra dáng tiểu thư đoan trang.
Bác gái nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, cuối cùng thở dài như chấp nhận số phận:
“Con ngoan, ngồi đi.”
Trong bữa cơm, bác trai bác gái đều dịu dàng, hòa nhã. Tôi còn đang thắc mắc, vì sao trước đó Trần Mặc lại dặn tôi cứ mạnh mẽ, đanh đá cũng chẳng sao.
Đúng lúc ấy, một bà lão bất ngờ xông vào, ánh mắt soi mói từ đầu đến chân tôi:
“Cháu đích tôn đưa bạn gái về, sao không gọi bà già này đến nhìn thử?!”
“Tôi nói cho cô biết, nhà chúng tôi phải đủ đầy. Cô lấy con trai cả, thì phải lo cả chuyện cưới vợ cho con trai thứ. Cô mang bao nhiêu của hồi môn, cũng phải bù cho nhà thằng hai bấy nhiêu!”
Trong tôi lửa giận bùng lên.
“Sao thế? Con trai thứ nhà bà nghèo đến mức sống không nổi nữa sao? Hay bà đang vội gom tiền mua sẵn quan tài cho mình?”
Ngay giây sau, ánh mắt bác trai bác gái bỗng sáng rực, nhìn tôi như nhìn thấy báu vật.
Không Phải Con Anh
Không Phải Con Anh
Sau khi Cố Cẩn Niên bỏ trốn khỏi hôn lễ, tôi ra nước ngoài định cư.
Năm năm sau, cha anh ta qua đời, tôi về nước viếng tang.
Tại sân bay, Cố Cẩn Niên bắt gặp tôi đang bế con.
“Đây là… con gái của chúng ta?”
Anh ta đỏ hoe mắt, giơ tay định ôm hai mẹ con tôi.
Tôi lắc đầu, chủ động giữ khoảng cách:
“Cố tiên sinh nói đùa rồi. Giữa chúng ta làm gì có đứa con nào.”