Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
Ẩn Khê
Ẩn Khê
Khi Mạnh Hoài được phục chức, chuẩn bị vào kinh, chàng lại bất ngờ rơi xuống nước mất trí nhớ.
Chàng chẳng quên gì, chỉ quên người vợ kết tóc cùng chàng là ta.
Chàng nắm tay Tô Nguyệt Thiển, bảo rằng nàng mới là ái nhân duy nhất trong đời chàng.
Nhi tử của ta thì lạnh lùng bênh vực họ:
“Người chẳng giúp được gì, thì xin người cũng đừng xuất hiện trước mặt phụ thân nữa, có được không?”
Bà mẫu ta ánh mắt lạnh lùng, hờ hững buông lời:
“A Hoài bệnh tình nguy cấp, chẳng lẽ con lúc này còn ghen tuông vô cớ sao?”
Tô Nguyệt Thiển cũng kéo lấy tay áo ta, móng tay bấm sâu vào da thịt:
“Đợi Mạnh đại ca hồi phục trí nhớ, ta tất sẽ hoàn trả vị trí chính thê cho tỷ. Cầu xin tỷ, làm ơn để chúng ta vào kinh!”
Ta đã biết rõ, Mạnh Hoài giả vờ mất trí nhớ, chỉ để bỏ ta ở lại.
Như thế cũng tốt.
Con ta ở Mạc Bắc vừa gửi thư, chỉ mong mẫu tử đoàn viên.
Giờ đây, đến cả cái cớ để rời đi, ta cũng chẳng cần tìm nữa.
THẨM TAM NƯƠNG
Âm Tam Nương là một sát thủ lạnh lùng, trước khi chết, nàng chỉ cho người ta cơ hội nói ba chữ.
Nàng đặt kiếm kề sát cổ Bùi Vân Tranh.
“Ngươi nói đi, ba chữ thôi, xem có thể khiến ta đổi ý hay không.”
Chưa đợi Bùi Vân Tranh mở miệng, ta đã vội thốt ra ba chữ.
Ba chữ ấy, cứu lấy kết cục tất tử của Bùi Vân Tranh.
Nhưng lại đẩy chính ta vào con đường tuyệt lộ.
Tuyết Đông
Tuyết Đông
Mẫu thân ta là tú bà, từng cứu Hiền phi khỏi ch .t đuối.
Bà giấu Hiền phi trong Bách Hoa Lâu để tránh truy s/á/t.
Sau khi thủ lĩnh tặc phỉ bị d/i/ệ/t, để xóa bỏ vết nhơ từng lưu lạc chốn thanh l/â/u, Hiền phi vu oan cho mẫu thân ta cấu kết phản tặc, ban lệnh x//ử t/ử bà.
Mẫu thân ta ngã gục ngay tại chỗ, Hiền phi ngạo nghễ khinh bỉ cười lạnh:
“Đồ tiện chủng, ngươi mà cũng xứng gọi ta là tỷ muội sao?”
Bách Hoa Lâu thành tro bụi, ba mươi hai k/ỹ n/ữ bị quân lính làm nhục, xác nằm ngổn ngang ở bãi th/a m//a.
Chỉ có ta, vì đang du học ngoài cung, nên thoát khỏi kiếp nạn ấy.
Còn Hiền phi, lại giẫm lên x//á/c mẹ ta mà tấn phong làm Quý phi.
Nửa năm sau, Quý phi phát bệnh đa/u đầu, Thái y trong cung đều bó tay.
Ta quỳ trước giường nàng, cung kính thưa:
“Bệnh đau đầu của nương nương, nô tỳ có thể trị.”
Đem Thân Báo Đáp, Ta Đã Gả Đúng Người
Đem Thân Báo Đáp, Ta Đã Gả Đúng Người
Đại Lý Tự Khanh đã gánh trên vai muôn vàn áp lực, tra ra hung thủ thật sự, giải oan cho phụ thân ta, giúp nhà ta thoát khỏi cảnh bị lưu đày đi Lĩnh Nam.
Phụ thân ta mang ân đức ấy, nguyện ý liều chết cũng phải báo đáp cho người.
Đại Lý Tự Khanh xua tay thoái thác, chỉ nói: “Nhi tử của ta đến tuổi thành thân, nghe đồn nhà Thị Lang có ái nữ quý giá.”
Phụ thân ta hiểu ý.
Chiêu Chiêu, Ta Hối Hận Rồi
Chiêu Chiêu, Ta Hối Hận Rồi
Khi đó, ta cưu mang nữ nhi của một vị huyện lệnh đang tiến kinh kêu oan, giúp nàng rửa sạch nỗi oan cho cả tộc.
Không ngờ, vị tiểu tướng quân thanh mai trúc mã của ta lại vì nàng mà đến trước mặt ta, đòi hủy hôn.
Nữ nhi huyện quan kia ăn nói táo bạo, cũng tinh thông y thuật, tiểu tướng quân nhất quyết phải cưới nàng, làm náo động cả kinh thành.
Để tránh thị phi, gia đình bèn đưa ta xuất kinh du học.
Nào ngờ khi ta học thành trở về, vừa hay gặp buổi yến hội đầu xuân, lại nghe tin vị Tướng quân Trì Yến thâm tình ấy đã có ba phòng thiếp thất.
Hắn giấu diếm thê thiếp, gửi thiệp đến cho ta:
“Chiêu Chiêu, ta hối hận rồi.”
Phượng Hoàng Tro Tàn
Phượng Hoàng Tro Tàn
Mang thai tám tháng, phu quân ta – Thẩm Quân Trạch – trúng x/u/â/n d/ư/ợ/c.
Nghe nói cả đêm hôm ấy, hắn ngâm mình trong thùng tắm đá đổ hơn mười thùng băng lạnh mới áp chế được dư/ợc tí/nh.
Người người đều khen ta phúc khí sâu dày, nói Thẩm Quân Trạch thân là tướng quân, thể lực cường mãnh, thà tự nhịn đến tổn thân cũng không lấy ta làm t/h/u/ố/c d/ẫ/n.
Cho đến ngày ta lâm bồn, bốn nha hoàn trong phòng đều đồng loạt mang thai.
Hỏi cha của đứa bé là ai, các nàng ấp a ấp úng không chịu nói.
Ta còn đang định hỏi phu quân nên xử trí ra sao, thì bà mẫu đã vui mừng không kềm được, dắt cả bốn người đến, bảo ta uống trà của thiếp thất.
“Con trai ta long tinh hổ mãnh, bốn đứa nó có phúc khí, mang thai cốt nhục của Thẩm gia ta, đương nhiên phải có danh phận.”
Lúc này ta mới bừng tỉnh, thì ra đêm ấy, Thẩm Quân Trạch đã dùng các nàng để giải dư//ợc.
Thấy sắc mặt ta trắng bệch, Thẩm Quân Trạch đỏ hoe mắt quỳ xuống trước mặt ta.
“Hà Hà, đêm ấy ta xót nàng mang thai bụng lớn, không đành lòng để nàng chịu khổ vì ta, mới không nhịn được mà sủ/ng hạ/nh bọn họ.”
“Các nàng đã bị ta ph/á th/ân, lại còn mang thai, nếu ta không chịu trách nhiệm, e là đời này coi như hủy.”
“Huống hồ hài tử bọn họ sinh ra cũng chỉ là thứ tử, không lay động được địa vị chính thê của nàng. Không bằng cứ thu làm thông phòng đi.”
Ta gật đầu, đưa hắn một tờ hư/u th/ư.
“Vậy xin tướng quân ký tên, cho phép ta hồi Đan Chi.”
…
Hoàng Mệnh Bị Đánh Cắp
Hoàng Mệnh Bị Đánh Cắp
Ta và thứ muội cùng ngày xuất giá.
Nàng vốn nên cầm lấy mệnh ký hung sát, viễn gả sang man di hòa thân; còn ta, cầm lấy phượng mệnh ký, thuận lý thành chương bước vào Đông cung.
Nào ngờ đêm trước đại hôn, thứ mẫu bày mưu đổi gả chúng ta.
Đời trước, ta xông vào hỉ đường, nóng lòng vạch trần chân tướng. Thứ muội lại giả ý muốn đập đầu để chứng minh trong sạch. Thái tử kịp thời ngăn lại, nàng vẫn cố tình làm động thai khí.
Thái tử đại nộ, buộc tội ta ngụy tạo thiên mệnh, mưu hại hoàng tự. Lập tức sai người cạo đầu, hủy dung, nhét ta vào kiệu hòa thân, trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Thứ muội mang mệnh cách của ta, thuận lợi trở thành Thái tử phi, sinh hạ long phượng cát tường, được muôn dân xưng tụng là hiền hậu.
Còn ta, chế//t thảm trên đường hòa thân.
Một lần nữa mở mắt, ngoài song trống nhạc vang trời, sứ đoàn nghênh thân đã chờ sẵn bên ngoài:
“Phụng mệnh khả hãn, nghênh đón quý nữ Đại Lương!”
THÁI TỬ LÀ MẪU THÂN CỦA TA
Mẫu thân ta là đệ nhất mỹ nhân thiên hạ, người được Hoàng đế để ý và bắt vào cung. Ngày ngày ta lấy nước mắt rửa mặt, Hoàng đế bèn phất tay cho Thái tử đến an ủi ta. Thái tử vốn nổi tiếng bạo ngược, nhưng dỗ dành ta suốt ba ngày trời mà vẫn không thành, cuối cùng hắn đành sụp đổ hỏi ta: “Cô giàu có khắp bốn biển, ngươi muốn gì? Cô đều có thể cho ngươi.”
Ta nghẹn ngào đáp: “Ta muốn mẫu thân.”
Thái tử nghiến răng nghiến lợi: “Được, từ hôm nay, cô chính là mẫu thân của ngươi!”
Một tháng sau, ta giật mình tỉnh dậy trong tẩm cung của Thái tử, nghe thấy hắn đập tấu chương, gầm lên với người vừa đến: “Ngươi tới làm gì! Cô khó khăn lắm mới dỗ được nàng ấy ngủ!”
HỒNG LÂU ẢNH NGUYỆT
Kinh thành, giữa đêm trăng, Hồng Nguyệt Lâu sáng rực như dải ngân hà rơi xuống nhân gian.
Nơi đó, nàng là chủ nhân cao quý – Tô Yên Vũ.
Nhan sắc khuynh thành, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, thân thủ bất phàm, chỉ một ánh mắt đã khiến cả sảnh đường im bặt.
Nhưng không ai biết, sau tà áo đỏ rực là mối thù sâu như máu.
Cha nàng, quyền thần nắm binh, kẻ từng cưỡng đoạt mẫu thân nàng, rồi phủi tay bỏ mặc.
Kẻ đó cũng chính là hung thủ gián tiếp đẩy mẫu thân nàng xuống mồ.
Giữa ván cờ báo thù, nàng gặp hắn – Lạc Vũ Hàn, vị Thái tử quyền mưu, ngoài lạnh trong nóng, từng là kẻ đối đầu, rồi thành đồng minh bất đắc dĩ.
Tình cảm, nghi kỵ, phản bội, âm mưu…
Khi máu nhuộm thềm ngọc, nàng sẽ chọn gì – báo thù đến cùng, hay buông bỏ tất cả để giữ lấy một trái tim?
Hồng lâu dưới ánh trăng, bóng người mờ ảo.
Nơi hoa không vì ai mà nở, cũng không vì ai mà tàn.
Bà thím nấu cơm 2: Tiền tuyến yêu ma
Năm thứ hai ta làm bà thím nấu cơm ở nhất đẳng tiên tông, yêu ma dấy binh muốn tàn sát khắp thiên hạ.
Trong tình thế thất bại ở các trận đánh nhỏ, ta lại đứng ở tiền tuyến nấu yến tiệc cho mọi người.
Ta cũng chẳng hiểu vì sao thua trận mà còn mở tiệc ăn mừng.
Chúng ta làm đầu bếp, cứ yên tâm nấu thật ngon từng món là được.
Nhưng hoàn toàn không ngờ, ta lại trở thành cái gai số một trong mắt bọn yêu ma.
Thủ lĩnh yêu tộc ra lệnh, muốn “cân xem” bà đầu bếp này nặng bao nhiêu.
Ta nhìn đám yêu quái đông nghịt như mây đen, thầm nghĩ: “Bây giờ báo cân nặng còn kịp không?”
Đệ tử tiên tông đảo mắt nhìn quanh:
“Đại nương đừng sợ, dám tới? Nhất định khiến chúng có đi không có về!”