Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Linh Vật Của Công Ty
Linh Vật Của Công Ty
Tôi là linh vật của công ty.
Để giữ tôi lại, ông chủ đã đặc biệt tạo ra một vị trí nhàn rỗi mới cho tôi.
Nhưng rồi, một người sếp mới từ đâu đến, một kẻ theo chủ nghĩa duy vật. Hắn không thể chịu được cảnh tôi nhàn rỗi, lại còn thèm muốn vị trí của tôi.
Nhân lúc ông chủ đang ở trong núi sâu bế quan thiền định, mất liên lạc, hắn dùng đủ mọi cách để ép tôi rời đi, cốt là để cô bồ nhí của hắn vào công ty thay thế vị trí của tôi.
Từ việc đi làm linh hoạt mỗi ngày, tôi phải làm việc từ 9 giờ sáng đến 10 giờ tối, cuộc sống khổ không kể xiết.
Ban đầu, tôi định nghiến răng chịu đựng cho đến khi ông chủ quay về để xử lý hắn.
Nhưng không ngờ, vào đúng ngày trước khi ông chủ trở lại, hắn lại công khai thông báo trên mạng nội bộ của công ty, chỉ trích tôi đi vệ sinh quá 5 phút, lớn tiếng phê phán tôi lười biếng, lơ là công việc, mắng tôi một trận té tát.
Thật quá đáng, tôi tức đến mức xin nghỉ việc ngay tại chỗ, rồi sau đó quay đầu vào làm cho công ty đối thủ đang trên bờ vực phá sản mà ông chủ của tôi sắp mua lại….
Tráo Lại Em Gái
Tráo Lại Em Gái
Mẹ và cô giúp việc trong nhà – dì Vương – cùng sinh con, trước mắt tôi hiện lên một loạt bình luận bay lơ lửng.
【Tới rồi tới rồi, cô giúp việc sắp tráo đổi hai đứa trẻ rồi.】
【Tuy con gái là con của giúp việc, nhưng con bé vừa xinh đẹp vừa lương thiện, xứng đáng có được những điều tốt nhất.】
【Nữ phụ đúng là đồ trời sinh tàn độc, cấp hai bỏ học đi làm lưu manh, đến trường nghề còn không đỗ nổi, không chỉ hại chết chị ruột mà còn phóng hỏa thiêu chết cha mẹ nuôi của nữ chính, thật muốn thò tay vào bóp chết cô ta ngay lập tức.】
……
Nhìn những dòng bình luận trước mắt, tôi ung dung tráo đổi lại hai đứa trẻ.
Bởi vì tôi đã trọng sinh.
Ngày Anh Xuất Ngũ, Tôi Thành Tiểu Tam Giữa Ga Tàu
Ngày Anh Xuất Ngũ, Tôi Thành Tiểu Tam Giữa Ga Tàu
Mùa lín/h xuất ngũ, tôi háo hức chuẩn bị đón bạn trai 3 năm yêu xa trở về.
Tôi đã chuẩn bị hoa, trang điểm kỹ càng từ sớm, còn đặt riêng tấm băng rôn và bảng ảnh lớn để cho anh một bất ngờ ngay tại cổng ga tàu.
Người ấy từng vì đam mê, dứt khoát đi lính. Nay anh trở về, tôi muốn đón anh bằng tất cả sự nhớ thương tích tụ suốt 3 năm qua.
Nhưng khi tôi đang cầm hoa đứng chờ giữa dòng người đông đúc, một cô gái mặc váy trắng bất ngờ xuất hiện sau lưng, giật lấy tấm băng rôn tôi đang cầm rồi còn toan giành lấy bó hoa trong tay tôi.
Tôi giận đến run người, chưa kịp mắng thì cô ta đã hét lên:
“Cô là ai? Đồ tiểu tam! Rõ ràng Phó Vận Triết là bạn trai tôi!”
Tôi đứng hình. Hả? Cô nói tôi là… tiểu tam?
Người bạn trai thanh mai trúc mã của tôi — ng/oại t.ì nh?
…
Ngay lúc đó, phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc:
“Vợ ơi… anh nhớ em ch .t mất…”
Tôi quay phắt lại — là Phó Vận Triết. Da anh đen sạm đi sau hai năm nhập ngũ, nụ cười vẫn y như cũ.
Nhưng… chưa kịp bước tới, cô gái váy trắng kia đã lao đến, ôm chầm lấy anh như thể tuyên bố chủ quyền.
“Chồng ơi…”
Hàng Vạn Lần Yêu Nhau
Đã ba năm tôi ra sức chinh phục tên phản diện bệnh kiều, yêu thế nào cũng chẳng được, cuối cùng lại mang thai.
Thế nhưng độ hảo cảm vẫn bằng 0.
Hệ thống nhìn không nổi nữa:
“Phản diện quả nhiên là nhân vật trong sách si tình với nữ chính nhất.”
“Tiểu Sùng, tôi sửa nhiệm vụ rồi, cô đi chinh phục nam chính đi!”
Tôi “Ừ ừ ừ” đồng ý, mua vé máy bay đến chỗ nam chính.
Vừa kéo hành lý mở cửa ra, liền đâm sầm vào vòng tay phản diện Cố Triệt An.
Hắn cười ôn nhu, quyến luyến, lập tức ném tôi lên giường.
“Tiểu bảo ngoan đang mang con của tôi, còn định đi gặp tên đàn ông hoang nào hả?”
Hết hạn tình đầu
Khi thanh mai trúc mã của tôi lại một lần nữa nhờ tôi chạy hộ 800m cho cô gái cậu ta thích, tôi từ chối.
Cậu ta mất kiên nhẫn nói:
“Linh Linh đang đến tháng, không tiện. Với lại cậu cũng đâu có việc gì.”
“Tớ cũng đang đến tháng.” Tôi khẽ nói.
Cậu ta lại cười nhạt:
“Cậu từ nhỏ thân thể còn khỏe hơn cả trâu, có gì mà không chịu nổi. Đừng giả vờ nữa được không?”
Tôi sững người.
Cửa Hàng Quà Tặng Ai Ya Ya
Cửa Hàng Quà Tặng Ai Ya Ya
Tôi là chủ một cửa hàng quà tặng tên là Ai Ya Ya trong một tiểu thuyết thanh xuân ba xu cũ rích.
Một ngày nọ, nữ chính và nữ phụ bước vào cửa hàng của tôi và cùng thích một chiếc kẹp tóc đính đá. Đột nhiên, những dòng bình luận hiện ra trước mắt tôi:
【Chị em tâm tính giống nhau mà.】
【Đây là nữ chính kinh tởm nhất mà tôi từng thấy, rõ ràng rất muốn nhưng lại giả vờ thanh cao.】
【Cốt truyện tranh giành tình yêu cẩu huyết gì thế này, đàn ông có thể không có ai giống nhau, nhưng kẹp tóc cũng không à?】
Tất nhiên là có chứ.
Tôi lấy một thùng giấy lớn từ dưới quầy ra: “Tôi lấy cho các bạn cái mới nhé, còn tặng kèm dịch vụ tết tóc nữa!”
NAM DU
Lại một lần nữa làm cho mấy đứa nhỏ trong viện mồ côi khóc, tôi liền bị viện trưởng xách đến trước một đôi vợ chồng trẻ.
“Nếu hai anh chị muốn tìm bạn cho con trai bị tự kỷ thì đứa bé này là thích hợp nhất. Nó chính là đứa lắm mồm nhất… à không, là đứa hoạt bát nhất trong viện của chúng tôi đấy.”
“Chỉ có một điều, nếu đã nhận nuôi con bé này rồi thì đừng bao giờ mang trả lại nữa. Đây cũng được coi như là yêu cầu duy nhất của tôi.”
Đôi vợ chồng trẻ dường như chẳng nghe thấy mấy câu sau, chỉ vô cùng phấn khởi mà nhìn tôi:
“Chúng tôi muốn chính là đứa bé này!”
Tôi lúc này vẫn không hiểu tự kỷ là gì. Nhưng mẹ nuôi mới của tôi thì mỉm cười bảo:
“Tự kỷ có nghĩa là con có thể nói chuyện với thằng bé bao lâu cũng được, nó sẽ không bao giờ chê con phiền.”
Mắt tôi sáng bừng lên.
Đây chẳng phải chính là người bạn trò chuyện lý tưởng trời sinh của tôi sao!
…
Sau Khi Trở Thành Nhân Viên Chăm Sóc Động Vật
Sau Khi Trở Thành Nhân Viên Chăm Sóc Động Vật
Sau khi tôi rút khỏi giới giải trí, tôi xin vào làm nhân viên chăm sóc động vật ở một sở thú.
Từ ngày đó, tôi bỗng nhiên phát hiện mình có một năng lực đặc biệt – nghe hiểu được tiếng động vật.
Ví dụ như con hổ trong chuồng cứ gào lên suốt ngày: “Đói quá đói quá đói quá!”
Hươu cao cổ thì lặp đi lặp lại trong đầu: “Cao nữa cao nữa cao nữa đi!”
Còn bọn cá vàng ở khu thủy cung thỉnh thoảng lại triết học lên: “Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?”
Riêng con sếu đầu đỏ có ngoại hình cực kỳ xuất sắc kia thì vừa liếc người đời bằng ánh mắt khinh bỉ, vừa đánh giá đầy phán xét:
“Hôm nay có người nhìn đồng chí Tiểu Ôn đến mấy chục lần. Có vợ rồi còn lả lơi như vậy, mong Tiểu Ôn đừng bị lừa.”
Tôi – tên thật là Ôn Vị Hi – chỉ biết cười khổ:
“…Cảm ơn nhé, anh Hạc.”
Có lần, một chú chó nhỏ lảng vảng trong vườn thú ba ngày không chịu về. Tôi nhìn vào những gì nó nghĩ rồi tự tìm đến đúng địa chỉ, đích thân đưa nó về nhà. Chủ nhân cảm động muốn rơi nước mắt, không hiểu vì sao tôi làm được.
Tôi chỉ hỏi một câu: “Nó là chó đực đúng không ạ?”
Chủ vui vẻ đáp: “Đúng rồi, giống fox rất đẹp trai đấy!”
Tôi: “…”
Tôi nào dám nói là chú chó ấy vì trót phải lòng một em cáo trong vườn thú nên mới không chịu về nhà đâu…
Về sau, có một chương trình du lịch chọn vườn thú làm địa điểm quay. Các ngôi sao nổi tiếng vây quanh một chú cá voi trắng đang dập dềnh trên mặt nước, lo lắng bàn tán.
Tôi chỉ đứng bên cười gượng: “Thôi kệ nó đi… nó đang… nghiến răng đấy.”
Đứa Con Gái Bị Bỏ Rơi
Đứa Con Gái Bị Bỏ Rơi
Em gái tôi là nhặt về, chuyện này từ trước tới nay chúng tôi chưa bao giờ giấu cô ấy.
Cô ấy luôn nói, một ngày nào đó nhất định sẽ đi tìm cha mẹ ruột, hỏi cho ra vì sao họ bỏ rơi mình.
Cho tới khi em gái tôi có người yêu, chuẩn bị kết hôn, thì cha mẹ ruột xuất hiện, còn dẫn theo anh trai và em trai ruột – quăng hết mọi chiêu trò để ép cô ấy “về nhà chính tông”.
Ngày hôm đó, chúng tôi mới biết, nơi cô ấy sinh ra chỉ cách làng bên cạnh chưa đầy 10 cây số.
Anh trai ruột là bạn cùng lớp, em trai ruột là học sinh trong nhóm học tập.
Cha mẹ ruột thậm chí còn đến trường, giả vờ “gửi đồ” để ngó nghiêng cô ấy.
Cả gia đình họ đều biết sự tồn tại của em gái tôi, nhưng chưa từng hé răng nửa lời về thân thế cô ấy.
Cho tới hôm nay, khi biết cô ấy sắp lấy chồng, cha mẹ ruột dẫn cả nhà ập tới:
“Hoặc là theo chúng tôi về, hoặc để người yêu cô ấy trả 300 nghìn tệ sính lễ.”
“Không thì tôi kiện gia đình nuôi cô ấy tội b/ắt c/óc trẻ em!”
Hai Cô Con Gái Của Tôi
Theo chỉ dẫn của hệ thống, tôi đến cô nhi viện nhận nuôi nữ chính.
Ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận như “đ/ạn m/ạc”.
【Tốt quá rồi! Cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện cuối cùng cũng thoát khỏi m/a tr/ảo của nữ phụ!】
【Chỉ là nữ phụ cũng có chút đáng thương… đứa trẻ chưa từng cảm nhận tình yêu thì làm sao biết yêu người khác? Nếu không phải vì chuyện kia, có lẽ cô bé cũng sẽ không lớn lên thành như vậy.】
【Đừng đùa nữa, nữ phụ vốn dĩ đã ngang ngược bướng bỉnh, chẳng coi ai ra gì. Nghĩ tới sau này cô ta làm bao nhiêu chuyện hại nữ chính, thì có gì đáng để thương hại chứ?】
Tôi hơi sững người, nhìn về phía cô bé đứng khoanh tay ở góc tường giả vờ ngầu, nhưng trong mắt lại lộ rõ sự thất vọng. Tôi khẽ mỉm cười:
“Nhưng mà chị cũng rất thích em đấy, có muốn về nhà với chị không?”