Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Song Sinh Qúai Dị
Tôi là một blogger chuyên về giáo dục sớm, mỗi ngày đều livestream dạy người ta cách dạy con.
Hôm đó, một người phụ nữ kết nối với tôi.
“Chỉ cần cô có thể dạy dỗ được cặp song sinh nhà tôi, tôi sẽ cho cô năm triệu.”
Đến nhà bà ta rồi tôi mới phát hiện, cái gọi là cặp song sinh bà ta nói tới
là hai gã đàn ông cao một mét chín, mặc tã giấy.
Cửa Hàng Quà Tặng Ai Ya Ya
Cửa Hàng Quà Tặng Ai Ya Ya
Tôi là chủ một cửa hàng quà tặng tên là Ai Ya Ya trong một tiểu thuyết thanh xuân ba xu cũ rích.
Một ngày nọ, nữ chính và nữ phụ bước vào cửa hàng của tôi và cùng thích một chiếc kẹp tóc đính đá. Đột nhiên, những dòng bình luận hiện ra trước mắt tôi:
【Chị em tâm tính giống nhau mà.】
【Đây là nữ chính kinh tởm nhất mà tôi từng thấy, rõ ràng rất muốn nhưng lại giả vờ thanh cao.】
【Cốt truyện tranh giành tình yêu cẩu huyết gì thế này, đàn ông có thể không có ai giống nhau, nhưng kẹp tóc cũng không à?】
Tất nhiên là có chứ.
Tôi lấy một thùng giấy lớn từ dưới quầy ra: “Tôi lấy cho các bạn cái mới nhé, còn tặng kèm dịch vụ tết tóc nữa!”
Kiếp Này Xin Trả Lại Chàng
Kiếp Này Xin Trả Lại Chàng
Cả một kiếp này, ta nhọc lòng mưu tính, cuối cùng cũng có được Thẩm Hàn Chu — nhưng kết cục lại chỉ là một đôi oán lữ gắn bó trong oán hận.
Kẻ hắn thật lòng yêu luôn là vị giả thiên kim kia — người đã cướp đi mười mấy năm phú quý vốn nên thuộc về ta.
Thế nên, hắn hận ta.
Hắn hận ta khiến muội muội thanh mai của hắn trở thành kẻ ngây dại.
Hắn càng hận ta vì bao nhiêu tội nghiệt, để rồi Thẩm gia vì ta mà rơi vào cảnh nhà tan cửa nát.
Ấy vậy mà, đến phút cuối cùng — người quỳ nơi bậc ngọc lại chính là hắn.
Dùng cả tính mạng của mình, chỉ để đổi lấy cho ta một con đường sống.
Khi ấy hắn nói:
“Giang Yến Nguyệt, nếu thời gian có thể quay ngược lại…”
“Ta thà rằng hôm ấy đã không đưa tay kéo nàng vào đời mình.”
Khi một lần nữa mở mắt, ta đã trở về thời điểm năm ấy — lúc vừa mới được đón trở về Thượng thư phủ.
Trước mắt ta là một thiếu niên trẻ tuổi, đôi mắt ôn hòa, nét mặt hiền lành.
Chính là Thẩm Hàn Chu.
Kiếp này, ta nguyện buông tay. Để hắn được bình an, không vướng vào ta nữa.
TÁI GIÁ VÀO HẦU PHỦ
Năm ta xuyên đến cổ đại, đã ba mươi tư tuổi.
Dưới gối chỉ có một cô con gái, vừa mang theo mười dặm hồng trang rực rỡ, gả vào Hầu phủ.
Ta góa bụa đã lâu, vốn chỉ định lặng lẽ nuôi mấy tiểu lang quân xứ Tây Vực, nương nhờ chốn này sống những ngày tháng an nhàn tới bạc đầu.
Nào ngờ nửa năm sau, con gái ta lại khóc lóc viết thư gửi tới:
【Mẫu thân ơi, trong lòng tiểu Hầu gia chỉ có biểu muội bạch nguyệt quang, con ở Hầu phủ bị họ sỉ nhục đến mức bước đi cũng khó, xin mẫu thân nghĩ cách cứu con.】
Vốn dĩ ta chẳng cần tốn chút sức lực gì cũng được làm mẹ, nhưng con gái bảo bối của ta, sao có thể để người ta muốn bắt nạt là bắt nạt?
Thế là ta thu dọn hết thảy gia sản.
Ba tháng sau…
Ngồi trên kiệu lớn tám người khiêng, đánh trống khua chiêng, huyên náo như ngày con gái ta xuất giá.
Cũng chính thức — gả vào Hầu phủ.
...
NAM DU
Lại một lần nữa làm cho mấy đứa nhỏ trong viện mồ côi khóc, tôi liền bị viện trưởng xách đến trước một đôi vợ chồng trẻ.
“Nếu hai anh chị muốn tìm bạn cho con trai bị tự kỷ thì đứa bé này là thích hợp nhất. Nó chính là đứa lắm mồm nhất… à không, là đứa hoạt bát nhất trong viện của chúng tôi đấy.”
“Chỉ có một điều, nếu đã nhận nuôi con bé này rồi thì đừng bao giờ mang trả lại nữa. Đây cũng được coi như là yêu cầu duy nhất của tôi.”
Đôi vợ chồng trẻ dường như chẳng nghe thấy mấy câu sau, chỉ vô cùng phấn khởi mà nhìn tôi:
“Chúng tôi muốn chính là đứa bé này!”
Tôi lúc này vẫn không hiểu tự kỷ là gì. Nhưng mẹ nuôi mới của tôi thì mỉm cười bảo:
“Tự kỷ có nghĩa là con có thể nói chuyện với thằng bé bao lâu cũng được, nó sẽ không bao giờ chê con phiền.”
Mắt tôi sáng bừng lên.
Đây chẳng phải chính là người bạn trò chuyện lý tưởng trời sinh của tôi sao!
…
Sau Khi Trở Thành Nhân Viên Chăm Sóc Động Vật
Sau Khi Trở Thành Nhân Viên Chăm Sóc Động Vật
Sau khi tôi rút khỏi giới giải trí, tôi xin vào làm nhân viên chăm sóc động vật ở một sở thú.
Từ ngày đó, tôi bỗng nhiên phát hiện mình có một năng lực đặc biệt – nghe hiểu được tiếng động vật.
Ví dụ như con hổ trong chuồng cứ gào lên suốt ngày: “Đói quá đói quá đói quá!”
Hươu cao cổ thì lặp đi lặp lại trong đầu: “Cao nữa cao nữa cao nữa đi!”
Còn bọn cá vàng ở khu thủy cung thỉnh thoảng lại triết học lên: “Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?”
Riêng con sếu đầu đỏ có ngoại hình cực kỳ xuất sắc kia thì vừa liếc người đời bằng ánh mắt khinh bỉ, vừa đánh giá đầy phán xét:
“Hôm nay có người nhìn đồng chí Tiểu Ôn đến mấy chục lần. Có vợ rồi còn lả lơi như vậy, mong Tiểu Ôn đừng bị lừa.”
Tôi – tên thật là Ôn Vị Hi – chỉ biết cười khổ:
“…Cảm ơn nhé, anh Hạc.”
Có lần, một chú chó nhỏ lảng vảng trong vườn thú ba ngày không chịu về. Tôi nhìn vào những gì nó nghĩ rồi tự tìm đến đúng địa chỉ, đích thân đưa nó về nhà. Chủ nhân cảm động muốn rơi nước mắt, không hiểu vì sao tôi làm được.
Tôi chỉ hỏi một câu: “Nó là chó đực đúng không ạ?”
Chủ vui vẻ đáp: “Đúng rồi, giống fox rất đẹp trai đấy!”
Tôi: “…”
Tôi nào dám nói là chú chó ấy vì trót phải lòng một em cáo trong vườn thú nên mới không chịu về nhà đâu…
Về sau, có một chương trình du lịch chọn vườn thú làm địa điểm quay. Các ngôi sao nổi tiếng vây quanh một chú cá voi trắng đang dập dềnh trên mặt nước, lo lắng bàn tán.
Tôi chỉ đứng bên cười gượng: “Thôi kệ nó đi… nó đang… nghiến răng đấy.”
Đứa Con Gái Bị Bỏ Rơi
Đứa Con Gái Bị Bỏ Rơi
Em gái tôi là nhặt về, chuyện này từ trước tới nay chúng tôi chưa bao giờ giấu cô ấy.
Cô ấy luôn nói, một ngày nào đó nhất định sẽ đi tìm cha mẹ ruột, hỏi cho ra vì sao họ bỏ rơi mình.
Cho tới khi em gái tôi có người yêu, chuẩn bị kết hôn, thì cha mẹ ruột xuất hiện, còn dẫn theo anh trai và em trai ruột – quăng hết mọi chiêu trò để ép cô ấy “về nhà chính tông”.
Ngày hôm đó, chúng tôi mới biết, nơi cô ấy sinh ra chỉ cách làng bên cạnh chưa đầy 10 cây số.
Anh trai ruột là bạn cùng lớp, em trai ruột là học sinh trong nhóm học tập.
Cha mẹ ruột thậm chí còn đến trường, giả vờ “gửi đồ” để ngó nghiêng cô ấy.
Cả gia đình họ đều biết sự tồn tại của em gái tôi, nhưng chưa từng hé răng nửa lời về thân thế cô ấy.
Cho tới hôm nay, khi biết cô ấy sắp lấy chồng, cha mẹ ruột dẫn cả nhà ập tới:
“Hoặc là theo chúng tôi về, hoặc để người yêu cô ấy trả 300 nghìn tệ sính lễ.”
“Không thì tôi kiện gia đình nuôi cô ấy tội b/ắt c/óc trẻ em!”
Hai Cô Con Gái Của Tôi
Theo chỉ dẫn của hệ thống, tôi đến cô nhi viện nhận nuôi nữ chính.
Ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận như “đ/ạn m/ạc”.
【Tốt quá rồi! Cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện cuối cùng cũng thoát khỏi m/a tr/ảo của nữ phụ!】
【Chỉ là nữ phụ cũng có chút đáng thương… đứa trẻ chưa từng cảm nhận tình yêu thì làm sao biết yêu người khác? Nếu không phải vì chuyện kia, có lẽ cô bé cũng sẽ không lớn lên thành như vậy.】
【Đừng đùa nữa, nữ phụ vốn dĩ đã ngang ngược bướng bỉnh, chẳng coi ai ra gì. Nghĩ tới sau này cô ta làm bao nhiêu chuyện hại nữ chính, thì có gì đáng để thương hại chứ?】
Tôi hơi sững người, nhìn về phía cô bé đứng khoanh tay ở góc tường giả vờ ngầu, nhưng trong mắt lại lộ rõ sự thất vọng. Tôi khẽ mỉm cười:
“Nhưng mà chị cũng rất thích em đấy, có muốn về nhà với chị không?”
Giải Thoát
Tôi giấu tất cả mọi người mua một căn hộ, muốn tặng bố mẹ — những người đang nợ nần chồng chất — một món quà bất ngờ.
Ngay khi tôi dọn xong nhà, chuẩn bị đi đón họ tới thì.
Vừa mở cửa, em trai và môi giới từ căn hộ đối diện đi ra.
Em trai thoáng sửng người, sau đó mắt bừng sáng.
Phấn khích nói:
「Chị! Bố mẹ cũng mua cho chị một căn ở đây à?」
Anh Đợi Em Ở Năm Thứ Mười Sáu
Lúc Phó Minh Đình gọi điện nói chia tay với tôi, tôi đang đi vệ sinh trong nhà xí công cộng ở trường, mà bên cạnh nghe như có người đang… tiêu chảy.
Thế là, trong tiếng “ầm ầm cuồn cuộn” bi tráng vang vọng từ phòng bên, tôi nghe thấy anh ta nói:
“Tây Tây, chúng ta chia tay đi!”
“Anh nói gì cơ?” Tôi thậm chí còn nín thở, cố gắng hỏi lại.
Giọng Phó Minh Đình vang lên rất rõ ràng:
“Chúng ta chia tay đi. Tối qua anh uống nhiều quá, không biết sao lại đồng ý quen em. Nhưng em biết mà, người anh thích là Lý Tử Yên.”
Lý Tử Yên là hoa khôi khoa chúng tôi, tất nhiên tôi biết.