Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Oan Gia
Oan Gia
Năm thứ năm sau khi tôi chếc, tên oan gia đó… lại đến thăm mộ tôi.
Tôi và hắn xưa nay không đội trời chung. Tôi hiện nguyên hình dọa hắn:
“Tới mộ tôi cúng bái? Không sợ tôi kéo anh đi theo à?”
Ai ngờ…
Hắn không những không bị dọa sợ, ngược lại còn trừng mắt nhìn tôi, đuôi mắt đỏ ửng.
Một giây sau, hắn run rẩy móc điện thoại gọi cho bác sĩ tâm lý:
“Bác sĩ… tôi không điên. Tôi thật sự thấy cô ấy. Cô ấy bảo nhớ tôi, muốn tôi đi theo cô ấy.”
Tôi:
“???”
Anh dựng chuyện ngay trước mặt tôi đấy à?
Tôi Đã Lén Thay Roi Da Của Chồng Bằng Loại Có Gắn Gai Nhọn
Tôi Đã Lén Thay Roi Da Của Chồng Bằng Loại Có Gắn Gai Nhọn
Phát hiện roi da trong túi chồng, tôi cố nén sự ch/ấn độ/ng và gh/ê tở/m, lặng lẽ thay nó bằng loại có gắ/n g/ai n/họn.
Hôm sau, chồng tôi d/a rá/ch th/ịt n/át, bị người ta đưa thẳng vào bệ/nh vi/ện.
Trang Thứ Ba
Trang Thứ Ba
Trang thứ ba sổ hộ khẩu bỗng dưng có thêm một cái tên.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái tên xa lạ “Ôn Tử Hiên”, ngón tay khẽ run rẩy theo bản năng.
Mục “Quan hệ với chủ hộ” viết rõ ràng: “Con trai”.
Tôi năm nay 32 tuổi, chưa từng sinh con.
Khi Nhạn Bay Về
Khi Nhạn Bay Về
Cả đời này, ta tính kế trăm bề, cuối cùng cũng đoạt được thân phận thê tử của Thẩm Hàn Chu, nhưng lại trở thành một đôi oán lữ chẳng khác gì kẻ thù.
Trong lòng chàng, người chàng yêu là giả thiên kim đã chiếm đoạt vinh hoa phú quý thuộc về ta suốt mười mấy năm.
Cho nên, chàng hận ta.
Hận ta hại muội muội thanh mai trúc mã của chàng trở thành kẻ ngốc; lại càng hận ta mưu mô độc ác, khiến Thẩm gia diệt môn.
Thế nhưng cuối cùng, người quỳ nơi ngọc cấp trước hoàng cung, dâng cả tính mạng chỉ để đổi cho ta một đường sống…
vẫn là chàng.
Chàng nói:
“Giang Yến Nguyệt, nếu thời gian có thể quay ngược lại—”
“Ta thà rằng ngày ấy chưa từng đưa tay ra với nàng.”
Mở mắt lần nữa, ta trở về năm đó, khi vừa được nhận lại vào phủ Thượng thư.
Trước mắt ta là Thẩm Hàn Chu khi còn trẻ, ánh mắt còn mang nét non nớt, dung mạo dịu dàng ôn hòa.
Kiếp này, ta tha cho chàng.
CÂU CHUYỆN CỦA THẬP NHỊ NƯƠNG
Ngày ta làm lễ cập kê, tỷ phu trong cơn men say lại xông thẳng vào phòng ta.
Đêm hôm đó, ta bị bịt miệng, đưa vào Hầu phủ.
Đích tỷ nói nàng không thể sinh con, muốn mượn bụng ta dùng một phen.
Một năm sau, ta sinh được một bé trai.
Đích tỷ dẫn ta đến vườn trúc, bốn bà tử giữ chặt ta, bịt miệng lại, chôn sống ta dưới cái hố đã đào sẵn từ trước.
Trước lúc chết, ta chỉ nghĩ mãi một điều — rốt cuộc, một người như ta sống trên đời này có ý nghĩa gì?
Không ngờ, lại có người đào ta lên.
Người đó gầy gò, nhỏ thó, nhưng vẫn cõng ta đi mười dặm đường.
Hắn cởi chiếc áo duy nhất trên người, đắp lên thân thể dính đầy bùn đất của ta, bảo ta phải sống.
Một lão nhân nhặt được ta, đưa ta về nhà.
Từ ngày ấy, ta đổi tên đổi họ, sống dưới thân phận một người khác.
Năm năm sau, quán hoành thánh của ta mở đến tận kinh thành, lại gặp ngay cả nhà đích tỷ đang bị bán đi.
Nàng quỳ xuống cầu xin ta cứu đứa con trai của mình.
Ta chỉ tay sang thiếu niên đang quỳ gối bên kia, lạnh nhạt nói:
“Ta chỉ cứu nó.”
...
Sống Lại Một Kiếp, Tôi Tác Thành Cho Thanh Mai và Bạn Thân
Sống Lại Một Kiếp, Tôi Tác Thành Cho Thanh Mai và Bạn Thân
Tôi và anh bạn thanh mai trúc mã đã kết hôn mấy chục năm, đến khi anh ta qua đời, tôi mới biết—
Anh ta thích bạn thân của tôi.
Mỗi lần đến gần tôi, đưa trà sữa, mua đồ ăn vặt, đều là để tiện mang cho cô ấy một phần.
Anh chưa từng thổ lộ tình cảm này với bất kỳ ai, chỉ lặng lẽ nhìn bạn thân tôi có người yêu.
Khi họ ôm hôn nhau đắm đuối, anh ta lại quay sang hỏi tôi: “Hay là, cậu làm bạn gái tớ đi?”
Sau này, chúng tôi có một cô con gái, sống với nhau tưởng như rất hạnh phúc.
Nhưng trước khi ch .t, anh nắm chặt tay tôi.
“Trình Trình… Nếu được làm lại, cậu có thể giúp tớ theo đuổi Thanh Yên không? Điều tớ hối hận nhất trong đời, là năm đó giận dỗi mà chọn nhầm người.”
Người tôi từng nghĩ là mối tình song phương chân thành, hóa ra lại chỉ là “kẻ thay thế vì bất đắc dĩ”.
Tôi lạnh lùng rút tay ra.
Lặng lẽ nhìn anh ta tắt thở.
Được thôi, nếu đã làm lại một đời — tôi sẽ thành toàn cho anh.
Giun Dòi
Giun Dòi
Ba tôi giết thịt suốt đời, thịt đều mọc giòi.
Trước khi chết, ông ép mẹ tôi phải thề rằng: về sau nếu trời mưa có ai đến xin tá túc, nhất định không được cho ngủ lại qua đêm.
Mẹ tôi ngoài miệng thì đồng ý, nhưng ba tôi vừa chết là bà quên sạch.
Không những cho một người phụ nữ trú lại trong đêm mưa,
Mà còn để anh tôi mò vào phòng cô ta lúc trời tối.
Tôi Thắp Đèn, Còn Anh Dập Lửa
Tôi Thắp Đèn, Còn Anh Dập Lửa
Con trai tôi – Lạc Lạc bị bệnh b//ạch c//ầu, chúng tôi đã chờ đợi một ca ghép tủ//y suốt ba năm dài.
Bác sĩ cuối cùng cũng báo tin mừng: đã tìm được người hiến tủy phù hợp hoàn toàn.
Thế nhưng chồng tôi – Tiêu Cẩm Du – lại quỳ xuống cầu xin tôi, bảo hãy nhường cơ hội này cho “bạch nguyệt quang” của anh ta – Tô Vãn Tình.
Anh ta nói cô ta yếu hơn, không chờ nổi nữa.
Tôi không đồng ý.
Đó là cơ hội sống duy nhất của Lạc Lạc.
Vậy mà anh ta lén lấy đi toàn bộ tiền phẫu thuật tôi dành dụm cho con, chỉ để nộp viện phí cho Tô Vãn Tình.
Bệnh viện thông báo, vì tiền đặt cọc không kịp chuyển đến, người hiến t//ủy đã rời đi.
Tôi điên cuồng liên lạc với bên hiến, nhưng trợ lý của họ chỉ nhắn một câu:
“Ca phẫu thuật của Tô tiểu thư rất thành công, Tiêu tiên sinh đã thanh toán gấp đôi chi phí.”
…
Phản Bội
Phản Bội
Khi đang ngồi chờ kết quả kiểm tra trước phòng sản phụ khoa, tôi tình cờ nghe thấy hai cô y tá đi ngang qua thì thầm:
“Giờ người ta bất cẩn quá, chưa qua ba tháng th/ai kỳ đã quan hệ, giờ thì s ẩ.y th a/i rồi.”
Là một bà bầu, tôi chợt thấy rùng mình. Cùng lúc đó, một giọng nữ nũng nịu vang lên: “Đều tại anh hết đó.”
Một người đàn ông đáp lại đầy áy náy: “Đúng, bảo bối, là lỗi của anh. Lần sau anh sẽ chú ý hơn. Em thích căn biệt thự view sông kia đúng không? Anh mua rồi, xuất viện xong mình dọn vào đó nghỉ ngơi, rồi anh đưa em đi du lịch dưỡng thai nữa nhé?”
Cả khu vực chờ bỗng vang lên tiếng xuýt xoa của các bà bầu: “Đúng là chồng nhà người ta…”
Chỉ có tôi ngồi đờ người, bởi vì người đàn ông đó là chồng tôi – Ngô Phong.
Và người phụ nữ kia – Giang Hiểu, sinh viên thực tập trong công ty anh ta.
Tình Yêu Vượt Qua Năm Tháng
Tôi rất ghét những học sinh nghèo được nhà tôi tài trợ.
Vì thế mà không chỉ một lần tôi cầm đầu bắt nạt anh ta, khiến anh ta chịu đủ mọi nhục nhã.
Cho đến một ngày tỉnh dậy, người đàn ông trưởng thành nằm cạnh gối tôi lại chính là anh sau bảy năm.
Dưới gầm giường còn bừa bộn vương vãi những bao cao su đã bị xé nát.
Người đàn ông lạnh lùng cảnh cáo tôi:
“Đừng dùng ánh mắt giả vờ trong sáng đó nhìn tôi, tối qua đã ba lần rồi, có muốn nữa cũng không có đâu.”