Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Lâm Triều
Lâm Triều
Mẹ tôi mỗi tháng chỉ cho tôi đúng một trăm tệ tiền sinh hoạt, còn nói nghe thật đường hoàng: là vì muốn tốt cho tôi, sợ tôi ăn nhiều sẽ béo.
Nhưng đ/ói đến mức không chịu nổi, tôi đành uống cạn sạch cả bình nước của lớp.
Lớp trưởng thấy vậy thì giật phắt lấy cái cốc khỏi tay tôi:
“Cậu uống hết rồi, vậy mọi người lấy gì để uống đây?”
Tôi ôm lấy cái b/ụng đ/ói đến co rút, khẽ nói một câu:
“Tớ… đói quá.”
Ngày hôm sau, bàn học của tôi bị nhét đầy ắp các loại đồ ăn vặt, kèm theo một mẩu giấy nhỏ:
【Từ giờ bọn tớ lo cho cậu.】
Thanh Sắc Nham Trung
Thanh Sắc Nham Trung
Trước ngày thành thân, vị hôn phu của ta – Thế tử gia Thẩm Tầm – cứu một cô nương bán thân chôn phụ thân.
Hắn đưa cô ta về phủ làm nha hoàn, hôm ấy ta cùng hắn tới Tường Vân lâu nghe hí, cô nương ấy không cẩn thận, làm đổ trà nóng lên tay ta.
Ta còn chưa kịp phát hỏa, hắn đã chau mày, dịu giọng trấn an cô gái đang run lẩy bẩy kia:
“Không sao, đừng sợ.”
Ta khựng lại.
Nhìn cổ tay đỏ rực của mình, ta chợt hiểu — mối hôn sự này, không thể tiếp tục nữa rồi.
Anh Ấy Không Phải Chú Cún Bẩn Thỉu
Ngày cưới với thanh mai trúc mã, cô gái nghèo được anh ta tài trợ lại gặp tai nạn xe.
Lời thề còn chưa đọc xong một nửa, anh ta đã bỏ mặc tôi, chạy thẳng khỏi lễ đường.
Liên minh hôn sự của hai nhà tưởng chừng đổ vỡ, mẹ Kỳ liền lập tức đẩy ra ba người con trai còn lại của bà.
“Tiểu thư à, cứ tùy ý chọn đi, xem trúng ai thì mang về. Đợi thằng Kỳ Dũ trở về, ta sẽ ép nó đến xin lỗi cháu!”
Tôi có chút buồn bực.
Gương mặt cùng vóc dáng của Kỳ Dũ đều thuộc loại vạn người có một, căn bản không có bản thay thế nào cả.
Đúng lúc này, tôi thấy xuất hiện một loạt dòng bình luận trôi qua:
【Tiểu thư mau nhìn góc đông nam, con nuôi nhà họ Kỳ vừa bị trách phạt, góc nhìn thương tổn cực kỳ có tính gợi cảm, người khác tôi còn chẳng dám nói đâu.】
【Phản diện thật sự quá đáng thương. Cầu xin tiểu thư hãy thương xót anh ấy thay chúng tôi!】
Tôi làm theo lời bình luận, nhìn về căn phòng chứa đồ không mấy bắt mắt.
Cánh cửa khép hờ, lờ mờ thấy được một bóng dáng vai rộng eo hẹp.
Kỳ Yến đang định mặc áo, cảm giác được ánh nhìn nóng bỏng thì ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt tôi.
Cảnh tượng phơi bày rõ ràng, quả thật đúng như lời bình luận…
Tôi cong môi: “Không cần chọn nữa, là anh ta.”
Cô Đảo
Trước khi gả vào hào môn, em trai thiên tài đã đưa cho tôi 520.000.
Nó nói nó đã tính kỹ rồi, từ nhỏ đến lớn tôi nuôi nó hết 520.000.
Bây giờ, số tiền tôi cật lực bán thân kiếm được, nó trả lại hết.
Từ nay, giữa tôi và nó coi như thanh toán sạch sẽ.
Đêm ấy tôi trằn trọc không ngủ, lại nghe thấy vị hôn phu nói chuyện điện thoại với bạn:
“Lục đại thiếu, chuyện đính hôn là thật sao? Lần này cậu thật sự sa vào rồi?”
Ngoài ban công, giọng nam dịu dàng lộ rõ vài phần quyến luyến:
“Chỉ là có chút hứng thú, dỗ cô ta vui vẻ thôi.”
“Một đứa con gái làm nghề tiếp rượu, sao có thể làm vợ được?”
Rồi tôi trùng sinh, quay lại mười năm trước.
Thiếu niên thiên tài kia nắm vạt áo tôi, khẽ nói:
“Chị… em muốn đi học.”
Nam Thần Lạnh Lùng Và Cô Nàng Tinh Nghịch
Vì muốn trả thù Hán Tử Trà – cô bạn cùng phòng của tôi.
Tôi chủ động tiếp cận nam thần mà Hán Tử Trà đã thầm mến từ lâu.
Thẩm Yến, bông hoa cao ngạo của khoa, nổi tiếng là người khó theo đuổi.
Trong góc lớp học.
Khóe môi Thẩm Yến vẫn còn vết đỏ do tôi hôn, chiếc cúc áo trên cùng bị tôi kéo đứt.
Cuối cùng, Thẩm Yến không nhịn được mà ôm chặt lấy tôi.
Anh cụp mắt xuống, giọng khàn khàn:
“Thịnh Tiêu, đây là lần đầu tiên tôi yêu đương, đừng lừa tôi.”
Con Quỷ Đội Lốt Người
Con Quỷ Đội Lốt Người
Bà ngoại bị giải tỏa nhà năm đó, em họ đẩy mẹ nó vào máy xay thịt trong nhà máy.
Khoảnh khắc ấy, tôi liền biết em họ cũng đã trọng sinh.
Đời trước, nó đẩy là mẹ tôi, thảm trạng truyền đến tai một đôi vợ chồng giàu có, tôi được họ nhận nuôi.
Về sau tôi đi du học, kế thừa gia nghiệp, trở thành cô tiểu thư mà nó chỉ có thể ngước nhìn.
Còn nó ghen tị đến phát điên, lăn lộn ở các chốn giao tế, cuối cùng nghiện ngập ma túy mà chết.
Nó tưởng rằng trọng sinh là có thể đảo ngược tất cả, sống cuộc đời tốt đẹp vốn thuộc về tôi kiếp trước.
Nhưng nó không biết, đôi vợ chồng kia vốn chính là cha mẹ ruột của tôi.
NHƯ Ý PHƯƠNG PHI
Nương ta có dung nhan tựa “Tây Thi”, nổi danh trong nghề mổ lợn.
Lên núi nhặt được cha ta khi ấy trọng thương, lại mất trí, rồi cùng người kết làm phu thê.
Năm ta năm tuổi, cha ta khôi phục ký ức.
Trong chớp mắt trở thành tiểu công gia của phủ Bình Quốc Công.
Trước mắt ta bỗng hiện ra mấy dòng chữ:
【Nam chính rốt cuộc nhớ lại tất cả, mau mau thoát khỏi người phụ nhân thô bỉ ấy, Muội Bảo còn đang chờ ở kinh thành.】
【Nam chính vốn là bậc quang minh lỗi lạc, lại bị nữ phụ ác độc nhặt về mà vấy bẩn, chẳng trách phải giết nàng.】
【Cặp mẹ con pháo hôi này còn dám chạy đi gây phiền cho Muội Bảo, tiểu tam nào có mặt mũi thế? Đúng là hai kẻ ngốc.】
Ta hoảng hốt thất sắc, lập tức quay đầu báo cho nương.
Nương cùng ta bàn bạc suốt đêm, quyết ý không làm nữ phụ nghịch mệnh, tự rước họa vào thân.
Cha đã muốn làm kẻ phụ tình, vậy thì lấy bạc bồi thường rồi hòa ly.
Vàng bạc cầm tay, đủ để cưới mười tám kẻ phò mã, tha hồ hầu hạ ta và nương.
Ta cùng nương cười đến híp mắt.
Nào ngờ, phía sau cha ta âm trầm lạnh lẽo.
“Vứt bỏ phu quân, đoạn tuyệt phụ thân, thật là hay lắm, coi ta như đã chết rồi sao?”
“Nói mau, là ai xúi giục các ngươi? Quán bánh bao đầu ngõ, hay sạp bánh nướng cuối phố?”
Xuân Về Muộn Màng
Xuân Về Muộn Màng
Một lần nữa, khi Hách Đình Thâm bỏ rơi tôi vì người yêu cũ, tôi đã chủ động đề nghị l/y h ô.n.
Anh ta mặt đầy khó chịu:
“Quyền nuôi con, tôi sẽ không nhường cho cô đâu.”
Cứ như thể tin chắc tôi sẽ vì con mà mềm lòng.
Tôi mỉm cười:
Từng Là Thê Tử Của Người
Từng Là Thê Tử Của Người
Sau khi bị sủng thiếp được Thái tử yêu chiều nhất đẩy xuống đài cao, ta mất đi toàn bộ ký ức.
Chỉ duy nhất… ta nhận nhầm một bé trai ngốc nghếch là nhi tử của mình.
Cả Đông cung đều cười nhạo ta.
Bảo rằng đầu óc ta đập hỏng rồi, ngay cả con ruột cũng chẳng nhận ra.
Thế nhưng, mỗi lần ta nhìn thấy đứa trẻ tuấn tú lạnh lùng kia bên cạnh Thái tử, trong lòng chỉ dâng lên sự sợ hãi.
Trên đời sao có mẫu thân nào lại e sợ chính con mình?
Gạt người mà thôi.
Ta nhận định, bé ngốc kia mới là nhi tử của ta.
Vậy nên, khi phụ thân của đứa ngốc lặng lẽ quay về, toan bế nó đi, ta cũng liền nhận định —— người ấy là phu quân của ta.
Ta vươn tay, nắm lấy áo y, trong mắt tràn đầy quyến luyến, nhẹ nhàng gọi ra cách xưng hô từng nằm sâu trong ký ức:
“Ca ca, mang thiếp đi…”
Xé Mặt Bạn Trai Cũ Cướp Xe Không Trả
Xé Mặt Bạn Trai Cũ Cướp Xe Không Trả
Sau khi chia tay, bạn trai cũ dọn sạch căn nhà thuê chỉ trong một đêm.
Lớn thì như bộ sofa, bàn trà; nhỏ như xoong nồi chén bát, anh ta không chừa lại cái gì.
Nói không ngoa, trong nhà giờ chỉ còn lại tôi và… mấy bức tường chịu lực.
Ngay cả tiền xu trong ống heo cũng bị anh ta lấy tăm móc ra từng đồng một.
Nhưng điều khiến tôi choáng váng nhất là — ảnh lấy luôn cả xe của tôi!
Bất lực quá, tôi đăng bài cầu cứu cư dân mạng, lập tức nhận được hàng đống bình luận:
【Chị em đừng sợ, đi đòi cùng chị! Chị chưa từng thua khi cãi lộn!】
【Cho em theo với! Em bị thần kinh, có thể phát tác bất cứ lúc nào!】
【Cả nhà em xung phong! Chồng em từng là lính đặc công, em thì mồm mép chửi cực thâm, con gái em khóc rất ghê, nhà có chó dữ, em trai là luật sư, có gì ổng sẽ lo pháp lý, em gái là bác sĩ – biết đánh chỗ nào đau nhất, ông nội bị Parkinson – cần thiết sẽ nằm lăn ra đó!】
【Dắt em theo! Em là tiểu tam chuyên nghiệp, khóc được bất cứ lúc nào, có thể chơi chiêu đạo đức giả! Chị em em có kỹ năng “cà khịa level max”, hai đứa em đi cùng là đủ “đập” vỡ não hắn rồi!】